Đời ta cứ mãi bồng bềnh trên chốn này mà chẳng mấy khi
tìm được một hoài vọng mong manh làm một cuộc du ngoạn vào cõi niết bàn.
Tu hành cũng mấy chục năm. Pháp tu, hành tu, thuyết tu,...bao thứ cõi
nhân gian nào đã đi, ta điều hành. Từ bộ bái lếch la đường xa giữa chốn
hồng trần, tuyệt thực cao lương mỹ vị cũng từng chối bỏ. Gái gú cũng từ
nan như kẻ lành tránh xa người cùi hủi, sida, lao tổn,...Ấy thế mà cõi
niết bàn vô niệm, vô ngã, vô sinh, vô tử bất hoại như kim cương "trông
người, người càng vắng bóng mịt mùng". Nay thôi thì tự ta cứu ta, thương
người thì ít, thương thân thì nhiều. Mẹ kiếp, cõi phàm quá nhưng còn
thế quái nào lựa chọn trong mớ chân lý hổn độn mà lắm kẻ gàn từng tuyên
bố ngộ này ngộ nọ.
Trong một đêm mưa bão mịt mùng. Hàng cây ngoài
am thiền ta đang tọa, cứ nghiêng nghiêng ngã ngã, trông chừng như muốn
ngã thật bởi cuồng phong phẫn nộ của đất trời. Thiền cái mẹ gì mà trong
lòng cứ lo ngay ngáy cây ngã đè, làm hoại xác thân phải chết trong u mê
ám chướng, còn ra thể thống gì nữa một kiếp tu dang dỡ nhạt phèo? Thôi
thì bản năng tham sống sợ chết cứ về mà kéo gã thiền sư giả cầy đời ta
ra chốn hiểm nguy cũng là việc cần kiếp trong lúc này.
Rầm một
tiếng nổ đinh tai. Hồn chưa kịp nhập thể thì ôi thôi chuyện buồn đã đến
như một định mệnh tê tái cuộc đời. Bao dự định giờ tan biến, hồn ngự
trên tầng cao nhìn xuống tấm thân đang nằm bất dộng dưới tán cây vừa đỗ
ụp xuống am hồn cốc. Cứ thế bay bay trong mưa bão. Kỳ lạ thay ta chẳng
thấy đau đớn, chẳng thấy hoài tiếc nuối một cuộc sống khổ hạnh nhàm chán
mà ta tự nguyện đi vào để tìm một sự giải thoát nhất thể. Thay vào đó
ta nhìn thấy mình như nhập thể vào cõi niết bàn, nhập thể vào vũ trụ
khôn cùng. Với ta vũ trụ là một. Cõi niết bàn ta đang đốn ngộ là một.
Cái một duy nhất ấy quả thật không thể nào tưởng được. Trong cơn
say cái đẹp vĩnh hằng ấy, ta hoát nhiên đại ngộ mình ta là chúa tể của
tự do, chúa tể của tư tưởng và làm chủ chân lý bất diệt đời đời của sự
sống. Kẻ thống trị bất hoại bao trùm lên muôn vạn sinh linh, người cứu
rỗi chúng sinh đang ngập chìm trong hổn độn, bi thương của tội tổ tông,
tội sát sinh. Mưu cầu bạo lực như là niềm vui sống, là cứu cánh, là
phương tiện,... giải quyết những mâu thuẫn thuần ngã.
Khốn nạn
thay cái thời đại thông tin nghiệt ngã và cũng đầy bi lụy này đã làm ta
sống lại cõi người kỳ lạ!? Bỗng đâu giữa trời đêm mịt mùng một đoàn xe
cứu thương chợt ào đến. lũ bác sĩ y tá ào ào lao đến lôi ta lên chiếc xe
thổ tả, rồi ba cái thứ lằng nhằng dây nhợ ống thở cứ thế lắp gắn búa
xua. Bọn thầy thuốc kỳ quặc ấy, đang làm mọi cách lôi kẻ niết bàn là ta
trở về với cõi sống thân xác tầm thường. Lạ thay bao nỗ lực rồi cũng
thành quả, ta từ từ nhập thể trở về từ chốn thiên đàng. Tiếc thay, một
chuyến du ngoạn ngắn rồi cũng dang dỡ nốt như nửa đoạn đời trước đây!
Sáng
ra tỉnh dậy từ trong bệnh viện có nhiều người bu quanh, họ chúc mừng ta
tái sinh làm kiếp con người lần thứ hai. Ca ngợi sự may mắn và lòng
nhiệt thành của đám y bác sĩ thô lỗ đã làm trái ý ta. Thay kệ bọn chúng
ta vẫn cứ đoái hoài một cảm giác giải thoát bí ẩn kỳ lạ mà ta vừa chiêm
nghiệm từ cõi chết. Cả buổi sáng ta nằm miên man mộng tưởng, và bất chợt
từ đâu trong tâm tưởng cái thứ ngôn từ của thi pháp tràn về như thác
lũ.
Ngay ngày hôm sau trở lại am thiền cốc tan hoang, lòng ta
bỗng tràn ngập cái ý thơ lạ lùng. Chẳng cần cơm nước gì cả một chiều
mộng mị cùng với đêm dài ta đã hoàn thành hai tập thơ "Thi vân am tử" và "ngọa vân am tử".
Hai Tập thơ mô tả hồn trên mây nhìn xuống xác chết bị cây đè trong am
tịnh. Quả nhiên trong cái thần thơ của kẻ tái sinh tợ như người té giếng
có cú pháp thần kỳ và đầy "ngôn từ của thiên hạ lưu truyền"
chợt biến thành thiên thư, ám ảnh cả đám một đời làm thơ loanh quanh
mảng sân và góc vườn. Cái thần thơ "thiên hạ lưu truyền" ấy bị bạn đồng
tu bảo là ta đạo. Đạo nào cũng là đạo khác đời là chổ đó! Kệ hắn nói chi cũng thối mồm hắn!
Thiên thư
cứ như hoa thơm cỏ lạ làm say ngất lòng người phàm tục. Cái say biến
những gã đói thơ, mê thơ, háo thơ cuồng như gặp gái, cứ rú rống như bò
cắt tiết. Kẻ chân tu rặn cho đời một bãi phân thơm rồi đi như tu sĩ
chẳng màn chuyện háo danh văn chương của lũ người đời vốn tham lam và
ích kỷ, nam mô a di đà phật!!!! Ta làm thơ vì hồn xác lên trời, làm thơ
như tiếng nói từ tiền kiếp phôi pha nay thể nhập vào ta như một lựa chọn
của thiên sứ đến từ thiên đường.
Mai này ông Nobel đội mồ sống
dậy để đích thân trao giải thưởng của chính ổng thì có lẽ miệng đời sẽ
thành miệng hến trước lũ cò vạc nầy đấy nhé!
Lên đồng chiều mưa!
Nghianhan's multiply
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét