Thứ Hai, 24 tháng 9, 2012

Tự do cái con c...

Thành phố cả ngày chìm trong màu xám với mưa phùng dai dẳng. Cơn mưa chẳng phải ngẫu nhiên của đất trời. Cơn mưa dường như có chủ ý, cơn mưa hoài vọng của lòng người, cơn mưa đau đớn của sự chia ly, cơn mưa niềm tuyệt vọng trông chờ vào sự xa xỉ của công lý, cơn mưa mưu cầu hai chữ tự do đồng nghĩa với vật nằm trong đáy quần được lôi lên miệng đời vung vẫy, đung đưa cùng với lòng thù hận chưa còn tìm kiếp để phôi pha. Cơn mưa hoà vào nhịp đập của từng cái con C của tự do mà vùng vẫy não nùng tuyệt vọng trong bạo lực.

Cả ngày ngồi im lặng để lắng nghe sự cuồng nộ của đất trời. Lắng nghe ngoài kia mưa rơi, sao chan hoà vị mặn của giọt nước mắt lòng người. Từ một cõi nào đó ta mơ về sự thánh thiện của lòng người còn chút gì vương lại cho đời. Tiếc thay cái ảo tưởng trên nền cái hư vô bất chợt đè nén tâm trí của kẻ ngục tù thêm phần tù ngục. Tuần tự chuỗi thời gian cứ như vô tận được xướng lên kìm hãm đời người. Các con số của kẻ tham tàn hư vô nhảy ra từ miệng quan "4, 10,12....."Và còn bao lâu nữa hằng số này sẽ khép lại? 

Sự ích kỷ, lòng tham chen chân vào ngự chiếm lòng vị tha, san sẻ yêu thương. Thù hận thay cho cởi mở. Độc tài thay cho bao dung,...Tất cả những thói hư đổ đốn đó bỗng đâu tìm được miền đất buồn hiu này thi nhau đâm chồi nảy lộc. Nơi đó người ta chỉ còn thấy một miền sa mạc khô cằn và sỏi đá. Dòng sông tình tự, dòng sông vị tha, dòng sông tắm mát và gột rửa linh hồn nhơ nhóp đã thôi không còn hiền hoà chảy êm về phía biển nghìn trùng. Sông nay nằm chết lặng với đôi bờ cỏ cháy. Con ngựa hoang buồn  bã gục đầu trên vũng nước đã cằn khô. Bầy khỉ đánh đu bên hàng cây trơ trọi lá, không ngừng tìm kiếm nhau hung hãn cắn giết để hút từng giọt máu đồng loại mặn chát thoả cơn khát điên cuồng.

Hành trình sự sống đang diễn tiến theo chiều hướng của huỷ diệt ấy liên tục lập đi lập lại không ngừng nghỉ. Sự thoả mãn cơn khát cháy cổ bằng máu của đồng loại trong từng khoảnh khắc tồn tại của chúng dường như đã quá đủ với chúng thay vì tìm kiếm một dòng sông có thể ở phía xa xa nằm khuất nơi chân trời!? Tiếc thay bầy khỉ được lập trình bằng bản năng và thói quen bầy đàn sinh tồn trong một không gian hẹp không suy tư. Trong cái khoảng ngục tù hẹp ấy, chúng thay nhau tranh giành sự sống bằng cái chết của đồng loại. Chúng thấy cái chết trong đấu tranh bầy đàn như là một mục đích cuối cùng của hành trình tiến hoá lên thành thằng người mà chúng đã mơ quá dài từ khi con đu bám trong rừng xanh, cho đến khi rừng đã tàn, rừng đã cháy chỉ còn trơ cành đen sạm cùng với sa mạc mênh mang hoang tàn! Đáng sợ thay những sinh vật tồn tại bằng máu thit của đồng loại thường có một sức mạnh bạo tàn vô biên? Từ đấy một xã hội thú  cao cấp đội lốt người hân hoan ca hát trong ánh bình minh của một ngày mới nhuộm sắc hồng nỗi đau con người. Chúng trở thành kẻ thống trị kỳ lạ vì thứ ngôn ngữ nữa bằng biểu cảm, nữa của thứ người dang dỡ. Sự lạ lẫm của ngôn ngữ lại chính là trợ thủ đắc lực thu hút con người mụ mị. Dẫn dắt con người hoá thanh bầy cừu lý tưởng. Gã mục đồng lông lá từ rừng xanh ngang nhiên đày doạ chúng.

Dòng sông của sự sống, dòng sông của tình yêu con người sao không còn róc rách tiếng lòng. Nó nghiêng người thật nhẹ để lắng nghe cái âm vang mật ngọt ấy. Tiếc thay, thứ mà nó nghe thấy lại là dòng sông của cục cằn và ngôn ngữ dã thú đang cuồn cuộn chảy. Mãnh lực của dòng nước hận thù làm xói lở đôi bờ, cuốn phăng đi bao làng mạc hiền hoà vốn đã ngụ cư tự bao đời.

"Tự do cái con c..."Ngày hôm nay nó thẩn thờ nghe điều ấy từ dòng chảy sân si ngu muội của lũ thú người hát ca. Vâng khi tự do cái con c...là khi ấy chúng ta tuần tự thay nhau di chuyển thân phận vốn ngục tù từ nhà lao lớn sang nhà lao nhỏ với thời gian hằng định vô hạn. Sự nhất thể của một vòng tròn tù ngục chỉ mang tính biểu tượng tương đối của mất tự do. Biểu tượng phồn thực được so sánh với thứ tự do tuyệt đối của tên cai ngục mới thực là từ trải nghiệm đau đớn của tên tù đại bàng mang án chung thân. Nhà tù mà hắn tự giam hãm hay bị ràng buộc giam hãm luôn mang màu sắc của tự do phồn thực, thứ tự do của dồn ứ tinh lực được một lần bùng nổ bằng khoái cảm ảo giác! Tự do ấy gieo vào đầu tên cai ngục thứ lạc thú khoái cảm, ám ảnh hắn, mụ mị hắn, khiến hắn cuồng si tôn thờ hình tượng, tự giam cầm đời hắn để đổi lấy khoái cảm bản năng!

Cái tự do là hình ảnh phồn thực trong mắt tên tù đại bàng chung thân khổ sai chỉ là thứ tự do cầm thú. Còn các anh, chị và chúng ta đang mang thứ tự do không hình ảnh, tự do phi thời gian, tự do không tư tưởng, không ngôn ngữ,... luôn là thứ bất biến với không gian và thời gian.
Những con số vô hồn 12, 10, 4 năm chẳng còn có ý nghĩa gì cả khi sự vật hiện tượng ấy đang băng hoại từng ngày với thứ tự do cái con c...

Gã đại bàng chúa ngục có ngờ đâu sau cuộc chơi của ngôn ngữ đánh đĩ cùng với bạo lực đã đưa vào buồng giam với hắn một lượng lớn những "thằng tù" mà tự do không phải là cái con c...như hắn thấy mỗi ngày khi tự sướng một mình! Thương thay liệu có còn thời gian đủ dài để cho gã nhìn những người tù ấy trong không gian hẹp của đời mình!?

* Trung tá văng tục trong ngày xử bloggers



Thứ Ba, 4 tháng 9, 2012

Những gã điếm trí thức.

Sự kiện công ty Đức Long-Gia lai liên tiếp mời các nhà "trí thức " đẳng cấp một ở viện tài nguyên môi trường Việt Nam, mà điển hình là lão đại trí thức Nguyễn Đình Hoè, chức vụ học hàm học vụ cỡ GS-TS gì đó và kế nữa là mời PGS-TS Nguyễn Văn Phước viện trưởng của viện tài nguyên môi trường đại học quốc gia TP HCM tham gia đánh giá lại tác động môi trường những ảnh hưởng có thể có của dự án thủy điện Đồng Nai 6 và 6A lên khu dự trữ sinh quyển của vườn Quốc gia Nam Cát Tiên. Bản đánh giá nêu:  “Bản báo cáo đánh giá tác động môi trường do Viện Môi trường - tài nguyên thực hiện cho thấy, có thể xây dựng được thủy điện Đồng Nai 6 và 6A!?”. Cũng theo ông Viện trưởng này, thì diện tích rừng của Vườn quốc gia (VQG) Cát Tiên bị mất rất ít so với các dự án thủy điện khác, chỉ  xấp xỉ 137 hecta và hơn 235 hecta rừng phòng hộ. Đồng thời các loài thực vật, động vật quý hiếm cũng không đáng kể, không làm ảnh hưởng nhiều đến môi trường…"

Ngoài ra để nhấn mạnh cho tính khả thi việc xây dựng hai thuỷ điện trên ông Viện trưởng khẳng định, "các loài đặc hữu trong khu vực lòng hồ chỉ là ếch nhái, kỳ nhông, tắc kè, nhưng dân vào bắt cũng gần hết rồi, số lượng không đáng kể". Còn về tài nguyên rừng thì theo ông Phước chỉ là rừng nghèo, không có giá trị kinh tế vì vậy có thể cho phá nốt để làm thuỷ điện, mà không thấy ông này nêu ra giải pháp phục hồi rừng như là một khuynh hướng chung trên thế giới?

Trả lời câu hỏi của phóng viên báo SGTT. Báo cáo có tính đến vấn đề biến đổi khí hậu khi gần đây nguồn nước sông Đồng Nai biến chuyển xấu, bất thường? "
Làm thuỷ điện xây hồ đập còn là trữ nước, điều này tốt với tình hình biến đổi khí hậu. Như nếu không có hồ chứa nước thì mùa khô sẽ không có nước, nước biển dâng lên sẽ gây ngập mặn sâu hơn, còn nếu có hồ sẽ đẩy được mặn. Vận hành liên hồ trong thuỷ điện cũng sẽ phải đảm bảo dòng chảy môi trường, cho nên lúc nào cũng sẽ có nước".

Thiết nghĩ với một người tầm cỡ lãnh đạo viện môi trường-Tài nguyên( ĐHQG-TPHCM) mà trả lời câu hỏi như trên rõ ràng ông Phước hoàn toàn không xứng đáng với cái học hàm học vị mà ông đang sở hữu. Hàng loạt các đập thuỷ điện ở miền trung gần như đã chứng minh hoàn toàn ngược lại cái luận cứ khoa học dốt nát của ông. Nếu không muốn nói là ông chỉ cố làm lấy được vì chính cái đồng tiền mà những nhà đầu tư cá mập đã thuê ông. Việc ngăn đập tích nước hiện nay đã làm cho các vùng hạ lưu có khuynh hướng xâm nhập mặn sâu vào nội đồng, do mùa khô các đập thuỷ điện chỉ xả nước nhỏ giọt, khiến hạ lưu gần như không còn nước để tươi tiêu, sinh hoạt. Làm biến đổi dòng chảy nghiêm trọng như lưu vực sông Thu Bồn. Không khó để ông có thể tham khảo hàng loạt các bài báo đề cập đến tác hại này ra sao-
Thủy điện “giết” hạ du, Đà Nẵng sẽ thiếu nước ngày càng nghiêm trọng do thuỷ điện

Bằng lập luận tội ác này thì việc Lào xây đập Xayaburi ở nhánh chính sông Mê kông có lẽ là tin tốt lành cho vùng hạ lưu ĐBSCL trong tương lai. Đó còn là chưa kể hàng loạt các thuỷ điện bậc thang trên dòng chính sông Mêkong sẽ được tiếp nối xây dựng trong tương lai sẽ lợi ích còn lớn cỡ nào nữa thưa ngài "Diện Chưởng"? Vậy thì hà cớ gì mà Uỷ ban sông Mê Kông không tham khảo ý kiến ngài để cho phép Lào tiếp tục xây đập Xayaburi vì cái lợi ích tích nước trong mùa khô hạn, ngăn mặn xâm nhập ở ĐBSCL hàng năm đang có khuynh hướng diễn ra ngày càng gay gắt?

Cuối cùng để khẳng định hoàn toàn có thể xây dưng thuỷ điện 6 và 6A ông Phước còn dẫn chứng những bảo đảm rằng: "Trong những dự án thuỷ điện trước đây người ta chỉ mới quan tâm đến lợi ích kinh tế mà chưa quan tâm đến lợi ích môi trường. Nhưng ở đây, khi làm thuỷ điện sẽ mở ra các dịch vụ kèm theo, cuộc sống người dân sẽ tăng lên, đặc biệt về mặt văn hoá. Ngoài cam kết trồng lại rừng, dự án còn cam kết hỗ trợ xây trường học, bệnh viện, đường sá, và thu nhận người dân địa phương, đưa họ đi đào tạo và vào làm ở công trình thuỷ điện."

Chắc ngài cũng không quá ngây thơ khi thấy rất nhiều nhà đầu tư cam này kết nọ rất ư là hoành tráng, nhưng khi xây xong thuỷ điện và đưa vào vận hành thì họ cũng lờ đi các nghĩa vụ mà họ đã cam kết, thậm chí bỏ mặc dân ở các vùng ảnh hưởng tự bơi. Đường sá, trường học, chợ búa, cơ sở hạ tầng cũng không nốt, hoặc nếu có cũng không đáp ứng được gì-
Tái định cư thủy điện Sông Tranh 2: Đẩy dân vào cảnh phải phá rừng, Phá rừng làm nhà tái định cư, Dân tái định cư phải vào rừng kiếm ăn, Khu tái định cư thủy điện Bản Vẽ: Dân chưa thể an cư. Còn việc cam kết trồng lại rừng có lẽ là câu chuyện cổ tích còn xưa hơn nữa! Khó trả lại rừng bị mất vì thủy điện - Tuổi Trẻ'

Và đến đây một câu hỏi lớn cần đặt ra cái nhiệm vụ trong tâm và mục đích, tôn chỉ gì cho sự ra đời của Viện môi trường- tài nguyên (ĐHQG-TP HCM)? Trên Tuổi trẻ số ra ngày 5 tháng 9, 20012 có bài
  Dân còn nhiều thắc mắc - Tuoi Tre Mobile, đề cập đến sự kiện chiều 4-9, đại diện Viện môi trường - tài nguyên (ĐH Quốc gia TP.HCM) có buổi đối thoại trực tiếp với hơn 100 hộ dân ở xã Tam An, huyện Long Thành (Đồng Nai). Đây là những hộ dân có đơn đòi Công ty cổ phần Sonadezi Long Thành bồi thường thiệt hại nhưng không được xác định nằm trong vùng ảnh hưởng. Lại là cú áp phe Sonadezi thuê đánh giá ảnh hưởng vụ xả nước thải lên hoạt động sản xuất nông ngư nghiệp của người dân trong vùng?

Nhiều người dân bức xúc với cách tính toán hết sức khó hiểu của Viện môi trường vì sao diện tích ảnh hưởng chỉ có khoanh vùng trong 114 ha, trong khi việc xã thải của Sonadezi diễn ra trong nhiều năm,  người dân trong các vùng mà VMT-TN cho rằng không ảnh hưởng lại chứng minh là họ bị ảnh hưởng nặng nề?

Đại diện Viện môi trường - tài nguyên cho rằng 114ha nằm trong diện vùng ảnh hưởng được tính toán thông qua mô hình gây ô nhiễm cao nhất với những số liệu thu thập được tại thời điểm Cảnh sát môi trường (C49) bắt quả tang nhà máy xử lý nước thải tập trung Khu công nghiệp Long Thành xả thải ra rạch Bà Chèo.

Trước cách giải thích như vậy, ông Nguyễn Văn Trai (ấp 2) nói: “Nhà máy xử lý nước thải Khu công nghiệp Long Thành xả thải ra rạch Bà Chèo gây ô nhiễm không phải một ngày mà diễn ra từ lâu rồi. Chúng tôi từng có nhiều đơn thưa việc ô nhiễm lên UBND xã nhiều năm trước”. Trao đổi với người dân về vấn đề này, PGS.TS Nguyễn Văn Phước, viện trưởng Viện môi trường - tài nguyên, trả lời: “Người dân cứ nói trước kia cũng bị ảnh hưởng từ nước thải nhà máy nhưng đó là thời điểm mà viện không hề có chứng cứ pháp lý hay số liệu cụ thể nào”.

Cũng tại buổi đối thoại, nhiều hộ dân còn bày tỏ thái độ không đồng tình với kết luận của Viện môi trường - tài nguyên về nguyên nhân cây trồng chết là do nước mặn và ngập úng."

Đọc bài tường thuật này xong bất kỳ ai cũng đều có một cảm giác ngán ngẫm cho cái tinh thần khoa học vì tiền của cái Viện ăn cơm nhà nước mà thực chất đấy là tiền thuế của dân. Đạo đức không song hành với nghiên cứu khoa học của ngài Viện trưởng chính là con đường phục vụ lợi ích đồng tiền. Cũng chính vì lợi ích đồng tiền thay vì báo cáo của ngài phải chính trực công minh thì nay chỉ thấy làm lợi cho thủ phạm giết môi trường. Ngài đang làm hết cách để được kẻ trả đồng tiền ô nhục xoa đầu sau khi kết thúc. "nhóc  mày khá lắm. Trong tương lai chúng mình chắc còn làm ăn lâu dài"

Tấm gương lồ lộ vì tiền của ngài sẽ ảnh hưởng ra sao với môi trường giáo dục đại học-nơi mà chắc ít nhiều ngài cũng tham gia giảng dạy để truyền đạt những kiến thức về bảo vệ tài nguyên và môi trường. Thay vào đó hình ảnh một ông thầy chỉ biết vì lợi ích đồng tiền mà bỏ rơi đa số cộng đồng nghèo khó, thấp cổ bé họng, bỏ mặc những tác động huỷ hoại khủng khiếp về môi trường của các dự án mà ngài được thuê đánh giá. Đáng buồn thay những gã điếm trí thức tân thời!


Thôi thì thời buổi mạnh ai nấy sống này, tiền đồ cái viện của ngài làm chủ soái trông có vẻ xán lạn ra phết sau hai cú áp phe bự.Chúc cho cái viện chết tiệt của ngài sớm sớm giành lấy được hợp đồng đánh giá tác động môi trường của hệ thống thuỷ điện trên sông Mêkong, hẳn là hoành tráng hơn nhiều, tiếng tắm nhờ đó mà vươn ra tầm khu vực và thế giới. Trong tương lai biết đâu, TQ nhờ ngài đánh giá lại dự án thuỷ điện trên sông Irrawadi mà gần đây chính phủ Miến Điện do lo ngại  tác động xấu lên môi trường nên đã huỷ xây dựng! Mà này, ai còn có lo lắng gì ba cái vụ thuỷ điện tác động xấu đến môi trường, xin mời đến Viện môi trường tài nguyên (ĐHQG TP HCM) do Mr Nguyễn Văn Phước làm viện trưởng là cứ yên tâm ngủ ngon!


Khốn thay cái lũ dân nghèo!