Hiển thị các bài đăng có nhãn sàmluận. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn sàmluận. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 4 tháng 9, 2012

Những gã điếm trí thức.

Sự kiện công ty Đức Long-Gia lai liên tiếp mời các nhà "trí thức " đẳng cấp một ở viện tài nguyên môi trường Việt Nam, mà điển hình là lão đại trí thức Nguyễn Đình Hoè, chức vụ học hàm học vụ cỡ GS-TS gì đó và kế nữa là mời PGS-TS Nguyễn Văn Phước viện trưởng của viện tài nguyên môi trường đại học quốc gia TP HCM tham gia đánh giá lại tác động môi trường những ảnh hưởng có thể có của dự án thủy điện Đồng Nai 6 và 6A lên khu dự trữ sinh quyển của vườn Quốc gia Nam Cát Tiên. Bản đánh giá nêu:  “Bản báo cáo đánh giá tác động môi trường do Viện Môi trường - tài nguyên thực hiện cho thấy, có thể xây dựng được thủy điện Đồng Nai 6 và 6A!?”. Cũng theo ông Viện trưởng này, thì diện tích rừng của Vườn quốc gia (VQG) Cát Tiên bị mất rất ít so với các dự án thủy điện khác, chỉ  xấp xỉ 137 hecta và hơn 235 hecta rừng phòng hộ. Đồng thời các loài thực vật, động vật quý hiếm cũng không đáng kể, không làm ảnh hưởng nhiều đến môi trường…"

Ngoài ra để nhấn mạnh cho tính khả thi việc xây dựng hai thuỷ điện trên ông Viện trưởng khẳng định, "các loài đặc hữu trong khu vực lòng hồ chỉ là ếch nhái, kỳ nhông, tắc kè, nhưng dân vào bắt cũng gần hết rồi, số lượng không đáng kể". Còn về tài nguyên rừng thì theo ông Phước chỉ là rừng nghèo, không có giá trị kinh tế vì vậy có thể cho phá nốt để làm thuỷ điện, mà không thấy ông này nêu ra giải pháp phục hồi rừng như là một khuynh hướng chung trên thế giới?

Trả lời câu hỏi của phóng viên báo SGTT. Báo cáo có tính đến vấn đề biến đổi khí hậu khi gần đây nguồn nước sông Đồng Nai biến chuyển xấu, bất thường? "
Làm thuỷ điện xây hồ đập còn là trữ nước, điều này tốt với tình hình biến đổi khí hậu. Như nếu không có hồ chứa nước thì mùa khô sẽ không có nước, nước biển dâng lên sẽ gây ngập mặn sâu hơn, còn nếu có hồ sẽ đẩy được mặn. Vận hành liên hồ trong thuỷ điện cũng sẽ phải đảm bảo dòng chảy môi trường, cho nên lúc nào cũng sẽ có nước".

Thiết nghĩ với một người tầm cỡ lãnh đạo viện môi trường-Tài nguyên( ĐHQG-TPHCM) mà trả lời câu hỏi như trên rõ ràng ông Phước hoàn toàn không xứng đáng với cái học hàm học vị mà ông đang sở hữu. Hàng loạt các đập thuỷ điện ở miền trung gần như đã chứng minh hoàn toàn ngược lại cái luận cứ khoa học dốt nát của ông. Nếu không muốn nói là ông chỉ cố làm lấy được vì chính cái đồng tiền mà những nhà đầu tư cá mập đã thuê ông. Việc ngăn đập tích nước hiện nay đã làm cho các vùng hạ lưu có khuynh hướng xâm nhập mặn sâu vào nội đồng, do mùa khô các đập thuỷ điện chỉ xả nước nhỏ giọt, khiến hạ lưu gần như không còn nước để tươi tiêu, sinh hoạt. Làm biến đổi dòng chảy nghiêm trọng như lưu vực sông Thu Bồn. Không khó để ông có thể tham khảo hàng loạt các bài báo đề cập đến tác hại này ra sao-
Thủy điện “giết” hạ du, Đà Nẵng sẽ thiếu nước ngày càng nghiêm trọng do thuỷ điện

Bằng lập luận tội ác này thì việc Lào xây đập Xayaburi ở nhánh chính sông Mê kông có lẽ là tin tốt lành cho vùng hạ lưu ĐBSCL trong tương lai. Đó còn là chưa kể hàng loạt các thuỷ điện bậc thang trên dòng chính sông Mêkong sẽ được tiếp nối xây dựng trong tương lai sẽ lợi ích còn lớn cỡ nào nữa thưa ngài "Diện Chưởng"? Vậy thì hà cớ gì mà Uỷ ban sông Mê Kông không tham khảo ý kiến ngài để cho phép Lào tiếp tục xây đập Xayaburi vì cái lợi ích tích nước trong mùa khô hạn, ngăn mặn xâm nhập ở ĐBSCL hàng năm đang có khuynh hướng diễn ra ngày càng gay gắt?

Cuối cùng để khẳng định hoàn toàn có thể xây dưng thuỷ điện 6 và 6A ông Phước còn dẫn chứng những bảo đảm rằng: "Trong những dự án thuỷ điện trước đây người ta chỉ mới quan tâm đến lợi ích kinh tế mà chưa quan tâm đến lợi ích môi trường. Nhưng ở đây, khi làm thuỷ điện sẽ mở ra các dịch vụ kèm theo, cuộc sống người dân sẽ tăng lên, đặc biệt về mặt văn hoá. Ngoài cam kết trồng lại rừng, dự án còn cam kết hỗ trợ xây trường học, bệnh viện, đường sá, và thu nhận người dân địa phương, đưa họ đi đào tạo và vào làm ở công trình thuỷ điện."

Chắc ngài cũng không quá ngây thơ khi thấy rất nhiều nhà đầu tư cam này kết nọ rất ư là hoành tráng, nhưng khi xây xong thuỷ điện và đưa vào vận hành thì họ cũng lờ đi các nghĩa vụ mà họ đã cam kết, thậm chí bỏ mặc dân ở các vùng ảnh hưởng tự bơi. Đường sá, trường học, chợ búa, cơ sở hạ tầng cũng không nốt, hoặc nếu có cũng không đáp ứng được gì-
Tái định cư thủy điện Sông Tranh 2: Đẩy dân vào cảnh phải phá rừng, Phá rừng làm nhà tái định cư, Dân tái định cư phải vào rừng kiếm ăn, Khu tái định cư thủy điện Bản Vẽ: Dân chưa thể an cư. Còn việc cam kết trồng lại rừng có lẽ là câu chuyện cổ tích còn xưa hơn nữa! Khó trả lại rừng bị mất vì thủy điện - Tuổi Trẻ'

Và đến đây một câu hỏi lớn cần đặt ra cái nhiệm vụ trong tâm và mục đích, tôn chỉ gì cho sự ra đời của Viện môi trường- tài nguyên (ĐHQG-TP HCM)? Trên Tuổi trẻ số ra ngày 5 tháng 9, 20012 có bài
  Dân còn nhiều thắc mắc - Tuoi Tre Mobile, đề cập đến sự kiện chiều 4-9, đại diện Viện môi trường - tài nguyên (ĐH Quốc gia TP.HCM) có buổi đối thoại trực tiếp với hơn 100 hộ dân ở xã Tam An, huyện Long Thành (Đồng Nai). Đây là những hộ dân có đơn đòi Công ty cổ phần Sonadezi Long Thành bồi thường thiệt hại nhưng không được xác định nằm trong vùng ảnh hưởng. Lại là cú áp phe Sonadezi thuê đánh giá ảnh hưởng vụ xả nước thải lên hoạt động sản xuất nông ngư nghiệp của người dân trong vùng?

Nhiều người dân bức xúc với cách tính toán hết sức khó hiểu của Viện môi trường vì sao diện tích ảnh hưởng chỉ có khoanh vùng trong 114 ha, trong khi việc xã thải của Sonadezi diễn ra trong nhiều năm,  người dân trong các vùng mà VMT-TN cho rằng không ảnh hưởng lại chứng minh là họ bị ảnh hưởng nặng nề?

Đại diện Viện môi trường - tài nguyên cho rằng 114ha nằm trong diện vùng ảnh hưởng được tính toán thông qua mô hình gây ô nhiễm cao nhất với những số liệu thu thập được tại thời điểm Cảnh sát môi trường (C49) bắt quả tang nhà máy xử lý nước thải tập trung Khu công nghiệp Long Thành xả thải ra rạch Bà Chèo.

Trước cách giải thích như vậy, ông Nguyễn Văn Trai (ấp 2) nói: “Nhà máy xử lý nước thải Khu công nghiệp Long Thành xả thải ra rạch Bà Chèo gây ô nhiễm không phải một ngày mà diễn ra từ lâu rồi. Chúng tôi từng có nhiều đơn thưa việc ô nhiễm lên UBND xã nhiều năm trước”. Trao đổi với người dân về vấn đề này, PGS.TS Nguyễn Văn Phước, viện trưởng Viện môi trường - tài nguyên, trả lời: “Người dân cứ nói trước kia cũng bị ảnh hưởng từ nước thải nhà máy nhưng đó là thời điểm mà viện không hề có chứng cứ pháp lý hay số liệu cụ thể nào”.

Cũng tại buổi đối thoại, nhiều hộ dân còn bày tỏ thái độ không đồng tình với kết luận của Viện môi trường - tài nguyên về nguyên nhân cây trồng chết là do nước mặn và ngập úng."

Đọc bài tường thuật này xong bất kỳ ai cũng đều có một cảm giác ngán ngẫm cho cái tinh thần khoa học vì tiền của cái Viện ăn cơm nhà nước mà thực chất đấy là tiền thuế của dân. Đạo đức không song hành với nghiên cứu khoa học của ngài Viện trưởng chính là con đường phục vụ lợi ích đồng tiền. Cũng chính vì lợi ích đồng tiền thay vì báo cáo của ngài phải chính trực công minh thì nay chỉ thấy làm lợi cho thủ phạm giết môi trường. Ngài đang làm hết cách để được kẻ trả đồng tiền ô nhục xoa đầu sau khi kết thúc. "nhóc  mày khá lắm. Trong tương lai chúng mình chắc còn làm ăn lâu dài"

Tấm gương lồ lộ vì tiền của ngài sẽ ảnh hưởng ra sao với môi trường giáo dục đại học-nơi mà chắc ít nhiều ngài cũng tham gia giảng dạy để truyền đạt những kiến thức về bảo vệ tài nguyên và môi trường. Thay vào đó hình ảnh một ông thầy chỉ biết vì lợi ích đồng tiền mà bỏ rơi đa số cộng đồng nghèo khó, thấp cổ bé họng, bỏ mặc những tác động huỷ hoại khủng khiếp về môi trường của các dự án mà ngài được thuê đánh giá. Đáng buồn thay những gã điếm trí thức tân thời!


Thôi thì thời buổi mạnh ai nấy sống này, tiền đồ cái viện của ngài làm chủ soái trông có vẻ xán lạn ra phết sau hai cú áp phe bự.Chúc cho cái viện chết tiệt của ngài sớm sớm giành lấy được hợp đồng đánh giá tác động môi trường của hệ thống thuỷ điện trên sông Mêkong, hẳn là hoành tráng hơn nhiều, tiếng tắm nhờ đó mà vươn ra tầm khu vực và thế giới. Trong tương lai biết đâu, TQ nhờ ngài đánh giá lại dự án thuỷ điện trên sông Irrawadi mà gần đây chính phủ Miến Điện do lo ngại  tác động xấu lên môi trường nên đã huỷ xây dựng! Mà này, ai còn có lo lắng gì ba cái vụ thuỷ điện tác động xấu đến môi trường, xin mời đến Viện môi trường tài nguyên (ĐHQG TP HCM) do Mr Nguyễn Văn Phước làm viện trưởng là cứ yên tâm ngủ ngon!


Khốn thay cái lũ dân nghèo!


Thứ Ba, 28 tháng 8, 2012

Con chó chờ miếng ăn thừa!


Thành phồ về chiều ửng lên một chút nắng vàng đầu thu như dãi lụa vàng mềm mại trải lên những con đường còn sũng nước một ngày mưa! Góc phố nhỏ buồn hiu ở"trọ" một quán cà phê cùng một ông lão trông xe già nua thường trực ngày nắng hay mưa, ngồi im lặng nhẫn nại dưới tán dù.

Thành thông lệ, cứ tầm sau bốn  giờ chiều nhạt nắng, một xe cháo  bình dân xuất hiện đúng như tiếng chuông nhà thờ điểm, chầm chậm đến đây đãi lòng những thực khách lao động nghèo với tô cháo vài miếng phèo nhạt, ít huyết heo, vài cọng giá, miếng hành xanh xanh hòa quyện chút ớt băm trong cái thứ nước cháo lòng lõng bõng ngập một nỗi buồn tha phương cùng với thân phận muôn kiếp đầy sợ hãi tin tức nội tạng thối thi thoảng rêu rao trên mặt báo, nay nằm phỉnh phờ trong bát cháo lòng? Bất chấp mọi thứ, người nghèo cần quái gì cái thứ thông tin quí tộc ấy? Cái chính là làm ấm lòng một chiều mưa cơ hàn sau ngày lao động mệt nhoài trong công xưởng, nắng gió và bụi công trường!

Ngay cạnh chổ công ty có một ả chó đốm rất hiền. Ngày công ty dọn về đó, ả chỉ là một cô cún nhỏ nhắn, thân thiện với hàng xóm. Cô ả thuộc sở hữu của những người làm cửa sắt thuê kế bên văn phòng công ty. Nay cô ả vừa mới đẻ một đám nheo nhóc. Cái ăn của ả có lẽ cũng vất vả theo. Ngày trước khi thì con gái, trông nó béo tròn. Từ khi làm mẹ trông cô ả ốm đi thấy rõ. Thường thấy ả cứ lang thang khắp phố để cải thiện thêm chút dinh dưỡng về nuôi lũ con háo đói tròn trùng trục, chờ mẹ về thi nhau hùng hục húc vào bầu ngực teo tóp.

Chiều nay xe cháo đến, như mọi khi con chó cứ theo bước chân người bán cháo. Hễ ông ấy mang tô cháu đến đâu là cô nàng theo đến đó, kiên nhẫn đợi thực khách xơi xong và để cái tô xuống vỉa hè. Ngay lập tức nó làm sạch những gì còn đọng lại. Cứ thế nó liên tục làm cái việc ít ỏi ấy trong im lặng và không cạnh tranh với bất cứ con chó nào trong cái xóm Cầu Kinh giàu có này, mấy khi ra đường lang thang kiếm sống như phận nó!?

Hình ảnh con chó nằm phục kiên nhẫn chờ đợi đến phiên mình mà nao lòng cho phận nó trong cái xã hội đồn mạt đến đớn hèn của phận người.

Con chó trong cái bản năng sinh tồn bất biến của nó, kiên nhẫn tìm kiếm xục xạo từng mảnh vụn thức ăn thừa để nuôi đàn con. Nếu may mắn có đủ thức ăn, thức ăn đó biến thành dòng sữa. Còn không, từng chút thịt còm, ít máu mũ,...của người mẹ sẽ biến thành dòng sữa bòn rút đi từng lúc, từng lúc  tấm thân gầy!

Con chó cái chờ đợi nhưng chẳng hề sợ hãi sau một ngày nhọc nhằn. Con người chúng ta cũng chờ đợi, chờ đợi từng ngày trôi qua trong sợ hãi và ngục tù. Chúng ta chờ đợi cuộc đời mình vào cõi chết mà vẫn chịu kiếp xiềng xích và nô lệ tư tưởng. Chúng ta cứ thế mãi chờ đợi kẻ thống trị trong một ngày đẹp trời nào đó rũ lòng từ bi ban cho chút ơn huệ của tự do, ơn huệ tự quyết đời mình. Tất cả lũ chúng ta cùng nhau chờ đợi ngoài cánh cửa thiên đường, nơi có những gã tai to mặt lớn phì nộn và nung nút thịt của đôi má phính, chờ đợi những đôi mắt ti hí lim dim sau làn kính lão. Mọi động thái của nghị quyết, nghị định nhấn nhá từng câu chữ, sửa đổi vài ba điều của thứ luật lệ nhà tù, tuồng như một ít cháo lòng rơi ra từ tô cháo chó ven đường và khi ấy lũ chúng ta hả hê, cười cợt thi nhau ngợi khen sự sáng suốt, lòng vị tha. Hạnh phúc lớn dần theo năm tháng của đợi chờ ấy là khi một gã nào đó ngấy tô cháo, vội đặt nó ở vỉa hè-ngạch cửa thiên đường. Cái lưỡi dài đói khác liếm sâu sau vạch cửa khiến ta mụ mị rằng đang trong tầm với của mỹ  từ. Niềm "vui sống"nhỏ nhoi và ích kỷ ấy là khi con chó cái chưa làm mẹ.

Sự cam tâm chờ đợi u hoài trong tuyệt vọng của chúng ta, để rồi ta nghe tiếng thở dài của người tù chờ đợi sau song sắt hàng năm trời vì nói lên tiếng lòng của tự do, xóa bỏ thù hận, sự ích kỷ tham lam như căn bệnh trầm kha thâm căn cố đế ngự chiếm trong những cái đầu tham vọng làm kẻ vĩ cuồng, vị cứu tinh, kẻ dẫn dắt, người truyền đạt bí tích bằng tư tưởng bởi cái kinh nghiệm chết chóc?

Con chó người trong chúng ta chờ đợi gì trong xã hội lộng giả thành chân khốn kiếp ngập tràn mỹ từ ngu ngơ ấy? Chúng ta phải chăng chờ đợi lũ con cái lớn lên trong dối trá và tù ngục hằng thế hệ nối tiếp như một truyền thống sợ hãi tổ tông? Chúng ta chờ đợi để chấm dứt sợ hãi hay hành động chấm dứt sợ hãi? Còn tiếp tục chờ đợi trong sợ hãi là còn thấy:

-Ai đó chờ đợi ơn mưa móc vì cam tâm làm kẻ trung thành bảo vệ chế độ và những tên chủ soái đốn mạt.

-Ai đó chờ đợi vì vui được kiếm ăn và làm giàu bẩn thỉu trên xương máu đồng loại.

-Các quan chức chờ đợi để thỏa mãn sự làm giàu và tận hưởng thú vui vật chất nhờ sự san sẻ quyền lực thống trị.

-Lũ chúng ta-con chó cái và đàn con nheo nhóc chờ liếm tô cháo của lũ người cặn bã với tấm lòng vị tha của sa tăng!

-Một chiều mưa sụt sùi tất cả cùng gác mõm chờ đợi điều tuyệt vọng của chút nắng vàng như con chó cái chờ chiều nay bên xe cháo lòng!

                      Chờ nhìn quê hương sáng chói


Thứ Hai, 20 tháng 8, 2012

Sàm sử.

Hôm rày theo dõi báo chí lề phải có đăng tải sự kiện, ngày 18 tháng 8 tại Đà Nẳng Bộ giáo dục và đào tạo phối hợp với hội "Khoa học" lịch sử Việt Nam tổ chức hội thảo "khoa học" quốc gia về dạy và học môn lịch sử trong trường phổ thông với sự tham dự của 500 "nhà giáo", "nhà sử học" đầu ngành. Đây là lần hội thảo đầu tiên quy tụ đông đảo giáo viên dạy sử của 63 tỉnh thành trong cả nước. Phần đông tại buổi hội thảo các nhà tham dự đều cho rằng dạy và học sử có "vấn đề" , đại khái đây là môn học bị cả người học, nhà "nghiên cứu" và dạy đều coi thường môn học lịch sử.

Theo "GS" Phan Huy Lê CT Hội "khoa học" lịch sử Việt Nam, mấy năm gần đây thực trạng dạy và học lịch sử trong trường phổ thông đã gây ra sự bức xúc, nỗi lo âu của xã hội. Chứng minh cho nhận định đó bằng điểm số các kỳ thi, qua điều tra xã hội học, qua các sân chơi truyền hình, qua dư luận xã hội,...Đồng thời cho rằng mặt hạn chế nặng nề nhất của nó là đại bộ phận học sinh không thích môn sử vì phải nhớ nhiều các con số, các sự kiện khiến nó khô khan nhàm chán,..Ông kết luận rằng lỗi không phải ở người học mà là trách nhiệm ở chính nền giáo dục và chính là biểu hiện của dạy và học môn sử chưa có hiệu quả. Ngõ hầu để chứng minh cho nhận định đầy tính sáng suốt và thấu đáo "GS" Lê thêm rằng:
"Lịch sử là môn học bị coi thường ở trường phổ thông. Minh chứng rõ nét nhất là trong các môn thi TNPT, môn lịch sử bị coi là môn phụ, có năm thi năm không. Năm nào không thi thì nhà trường cho học dồn thời gian để dành cho môn khác. Thầy cô dạy sử cũng có thể dễ dàng thay bằng thầy cô các môn khác, có khi là thầy cô dạy thể thao chẳng hiểu gì lịch sử,..."

Để ngõ hầu tăng thêm sức mạnh cho những nhận định đầy tính "khoa học" và "nhân văn" trên, "GS" Phan Huy Lê có vài kiến nghị phải "lột xác" môn sử như không được xem sử như môn phụ mà phải xem nó ngang hàng với văn và toán, cùng với một vài đề nghị linh tinh mà ai cũng biết, và hầu như không có gì mang tính đột phá như dạy và học sử phải kèm theo bản đồ, tham quan, du khảo,...Cuối cùng ông kết luận để việc  lột xác môn sử toàn diện trong hành trình dạy và học. Những nhà sử học chúng tôi sẳn sàng cộng tác với bộ giáo dục,..

Từ thông tin về buổi hội thảo trên mới thấy tiền dân lại dùng vào những việc vớ vẩn như thế này, chả làm được tích sự gì cả, nếu không muốn nói đây là một hội thảo khoa học vô bổ bởi những nhà làm khoa học lịch sử mà chả hiểu thế quái nào về cái gọi là lịch sử. Ngay cả cái hội khoa học trên đang làm chính cái công việc không khoa học, thì liệu có thể nào truyền dạy cho học sinh tinh thần học khoa học lịch sử?

Có lẽ nhà nước chẳng cần phí tiền dân để tổ chức những buổi hội thảo như thế làm gì. Bởi câu trả lời cho hàng loạt các vấn đề trên chỉ có duy nhất ở một điểm mắc mứu đó là chúng ta đang làm dối sử và láo sử. Chừng nào internet còn thì chừng đó lịch sử bằng sự dối trá ấy sẽ chẳng bao giờ cải thiện hay lột xác quái gì cả.
Chúng ta đòi hỏi gì ở học sinh và người dạy sử sự hứng khởi khi mà thông tin trong sách sử của các vị hoàn toàn phản nghịch với thông tin internet? Chừng nào internet mất, chừng đó may ra mới có người yêu sử nước Nam theo ý quí vị!

Các vị phê phán Lê Chiêu Thống, Trần Ích Tắc cõng rắn cắn gà nhà. Vậy các vị cõng mãng xà thả vào trại gà qua công hàm năm 1958 công nhận Hoàng Sa, Trường Sa không thuộc quyền quản lý của quí vị cho TQ để đổi lại một điều kiện nuôi dưỡng cuộc chiến huynh đệ tương tàn của quí vị thì sao? Đó có là lịch  sử không?

Chúng ta dạy sử gì khi mà lịch sử qua cái nhìn của quí vị chỉ thiên về cái nhìn chính trị hẹp hòi, mù quán, và đầy thiển cận? Các vị yêu ai thì ngợi ca ngút trời. Các vị ghét ai thì dìm hàng xuống tận bùn đen. Bất kể công lao của họ với dân tộc này to lớn chừng nào. Điển hình như nhà Nguyễn,...
 
Lịch sử có là những gì diễn ra trong thời kỳ cải tạo ruộng đất không? Đập phá chùa chiền, bài bác tôn giáo, thảm sát mậu thân có là một sự thực hay chỉ là sự dối trá của các thế lực thù địch? Lịch sử cần làm sáng tỏ và nêu nó ra! Đừng như nhà nghiên cứu lịch sử Huế Nguyễn Đắc Xuân cố xuất bản sách về lịch sử Huế để nhục cho muôn đời!

Lịch sử có cần kể cho con cháu chúng ta vì sao khi đã chiến thắng vang dội sau năm 75 rồi mà ta- kẻ tiểu nhơn còn bắt hàng trăm ngàn tù nhân của kẻ bại trận phải ngục tù dưới mỹ từ học tập cải tạo hàng chục năm trời? Chẳng thèm học bài lòng vị tha từ lịch sử. Mở đường sống cho kẻ bại trận như Nguyễn Trãi, Trần Nhân Tôn sau khi thắng giặc đem đốt toàn bộ những danh sách những người bị nghi ngờ lầm lỡ theo giặc. Thế đấy bản thân quí vị mà còn ngấy sử, không học được cái hay của sử thì bảo ai mê sử?... Lịch sử của quí vị có ghi nhận hàng triệu người phải rời bỏ quê hương sau ngày vui thống nhất, làm cho hàng hàng trăm ngàn người phải vùi thây trong lòng đại dương bởi cướp biển, sự gian trá của chính những những người lùng bắt người vượt biển. Gây ra cảnh chết chóc, chia ly đau đớn nhất trong lịch sử nước nhà?

Lịch sử có những câu chuyện rùng rợn về thời kỳ cải tạo công thương nghiệp tàn bạo. Biến một nền kinh tế miền nam thịnh vượng hóa bần cùng?

Lịch sử có cần ghi nhận thời tem phiếu, ngăn sông cấm chợ, tập đoàn nông nghiệp ấu trĩ làm cho cả dân tộc đói nghèo? Chiến tranh biên giới phía bắc với ông bạn vàng có là lịch sử không?

Lịch sử của các ngài không thấy đề cập gì sự giúp đỡ to lớn từ ông bạn vàng thế mà trên phương tiện truyền thông của quí vị cứ ra rả ca ngợi về công lao to lớn của TQ giúp Việt Nam trong thời kỳ chống Pháp và đuổi Mỹ?

Đối với lịch sử thế giới cái mà quí vị truyền dạy mới ngấy và nhạt làm sao? Tội ác của tên đồ tể Stalin về nạn đói khủng khiếp do hắn gây ra với người dân Ucraina, thảm sát 20 ngàn lính Ba Lan ở vùng rừng Katy không thấy quí vị đề cập, mà chỉ thấy quí vị bốc lên tận trời xanh những công lao vĩ đại của hắn trong đệ nhị thế chiến. Nào là có công đánh đuổi phát xít Đức giải phóng cho nhân loại nhưng đây thực chất là làm công cuộc đuổi Đức đến đâu là cộng sản hóa đất nước đó bất chấp ý nguyện của dân tộc đó. Các ngài chỉ rêu rao mỗi công trạng của nước Nga Xô Viết đập tan phát xít Đức, không hề thấy vai trò của Đồng minh!? Còn nhiều nhiều nữa những chi tiết lịch sử thế giới bị bóp méo, bị che đậy dưới nhãn quan Mac-xít của quí vị.

Và vô vàn những dữ kiện lịch sử có thật mà quí vị cố tình ngục tù chúng, câm lặng chúng,... Chính sự ngục tù lịch sử đã tạo ra hiệu ứng coi thường dạy và học lịch sử như hiện tại. Hiệu ứng này chung qui cũng là hiện tượng người dạy và học nói không với sự dối trá mà quí vị cố tình nhồi nhét vào họ! Họ chỉ uể oải làm và "tiếp thu" cho qua thứ giáo dục nhồi nhét thậm phi lý và cực kỳ phản khoa học đã và đang diễn ra quá lâu dài.

Chừng nào quí vị dám cởi trói nó, các nhà nghiên cứu sử dũng cảm thôi không nói và làm theo sự chỉ đạo của kẻ thống trị thì chừng đó may ra mói có cái gọi là lột xác.

Học sử để yêu nước, để thấy cái sai mà cải tạo xã hội. Học sử chỉ toàn những chuyện màu hồng. Đảng ta tài giỏi, các bậc lãnh tụ nước ta là thiên tài,luôn là người thắng lợi trong mọi cuộc cách mạng vĩ đại thì cần gì ai nữa chứ? Các vị cứ thế mà ngồi trên đầu trên cổ thiên hạ mà an hưởng thôi là được rồi!

Các vị "học giả" về sử học thôi la làng, thôi thắc mắc, thôi bức xúc, thôi băn khoăn về cái sự chán và ghét sử của thiên hạ, bởi chính quí vị ngữa tay nhận miếng cơm của kẻ quyền lực, mũ ni che tai, ngâm cứu, viết ra, đẻ ra cái thứ sử học vứt cống ấy, thiên hạ ngấy nó là phải thôi!

Các vị hàng ngày cứ mà tụng niệm thứ sử dối trá ấy trong tháp ngà, còn hơn tổ chức hội thảo này nọ cho tốn tiền tốn của, trong khi bản thân quí vị biết tỏng "cái điều ai cũng biết nhưng chẳng ai thèm nói ra". Còn nếu thật sự ngây thơ như những gì "GS" Phan Huy Lê viết trong bài: "Phải “lột xác” môn sử" - Tuổi Trẻ Online
  là đúng. Hổ thẹn thay thứ kiến thức mà ngài đang lĩnh hội trong nền giáo dục này!