Nhà bác Ni ngoài đầu ngõ có hai đứa con. Đứa lớn là trai, năm nay 17 tuổi, con Nấm là gái năm nay 16. Thiên hạ đồn ầm ĩ chuyện con Nấm và thằng Ni không phải là anh em ruột mà thực chất là anh em cùng mẹ khác cha. Nghe đâu bác Ni trai cũng có đôi lần bực tức về cái chuyện lăn loàn của bác Ni gái lắm nhưng cũng đành ngậm bồ hòn làm ngọt, bởi có làm lớn chuyện thì cũng hổ chàng xấu thiếp bỏ mẹ chứ chẳng chơi. Vã lại triều đình cũng đang vào vụ cân nhắc cán bộ, bác không thể ăn thua đủ với cái hạng con mụ vợ già chỉ tổ thiệt thân, ảnh hưởng đến sự nghiệp chính trị đang lên như diều nhờ tài nịnh hót.Thời buổi đồng tiền lên ngôi thế này thì có gì không mua được. Máu gái như nhà bác đây có hàng tá các em thơm như mít theo đuổi. Chuyện của mụ vợ và con Nấm biết đâu về sau lại hóa hay, hái hoa cả cum mà lị !?
Bác Ni nghe nói đâu làm một chức quan đầu tỉnh gì đó cũng bự chảng lắm, bằng chứng là cứ mỗi sáng sớm có một ô tô con sang vật vã đón bác đi làm. Sáng sáng nhà bác Ni cũng vận một bộ đồ đởm dáng sực nức mùi nước hoa lôm côm đắt tiền theo bác Ni lên xe mà thực chất là tiện thể ra chợ hú hí, bù khú cho vơi nỗi lòng với nhà bác Mãn nghe đâu cũng có chồng là một ông lớn gì gì đó ở hàng quan phụ mẫu đầu tỉnh.
Sau khi đưa bác Ni vào tỉnh đường, cậu phu xe đánh một vòng quày quả hướng về khu chợ, ghé cái hàng bún mắm nổi tiếng ở miệt này, nơi các bà vợ thuộc hàng Vơ det hay tụ tập, tán gẫu bàn tán chuyện cơ quan của chồng, chuyện ông nào về vườn sớm do táp phải miếng lớn nuốt không trôi, chuyện nhà nọ vừa tậu con xe hoành tráng nhất tỉnh thưởng cho cậu ấm vừa đỗ cái đại học quốc tế khỉ gió gì đó, chuyện tậu nhà miệt sài gòn cho cô chiêu, cậu ấm có chổ tá túc học hành, hay để cả nhà du lịch cuối tuần, chuyện tậu được miếng đất giá cả như cho không nhờ vào mác qui hoạch giải tỏa. Ồn ào nhất có lẽ chuyện của bà Ba bí thơ mới bị trung ương đề nghị thu hồi đâu hơn mẫu đất đang nuôi cá tra sinh lợi bạc tỉ hàng năm. Miếng đất này là của Huyện quan nào đó biếu không cho ông nhà nhờ lobby cái vụ lấy đất cù lao của dân đưa vào qui hoạch vùng nuôi cá tra nguyên liệu mà thực chất là chia chác nhau làm giàu bất chính....
Cứ y như rằng mỗi sáng ghé chổ này, bác Ni thấy bà ba bí thơ cứ càm ràm mãi chuyện bị trung ương thu hồi đất. Bà cứ chê ỏng, chê eo cái lão chồng chức tước to như thế mà không giử nỗi miếng đất xéo của bà, nào là phép vua thua lệ làng sao không cứ lờ mẹ nó đi có hơn không?- Của đi thay người chị ba à. Mất của còn chức tước là tốt rồi, có khối kẻ còn mất cả ghế nửa kìa. Còn ghế là còn có cơ hội- Bác Ni lên tiếng an ủi
-Chẳng phải của nã gì của mình mà tiếc bác ơi! Tôi lo là lo rồi đây không đủ tiền chu cấp cho thằng Lân nhà tôi. Không biết học hành gì mà mỗi tháng về nhà nã của bố mẹ hơn cả trăm triệu, nói là tiền học thêm, học bớt gì đó. Không khéo lại lô đề, gái gú gì đó giống thằng cha nó cũng nên?
Hôm nay bà Mãn có vẻ hơi buồn chuyện cái Hoa nhà bà mới nứt mắt mà đã bày vẽ chuyện yêu đương theo lối Hàn Quốc, đến nỗi phải bụng mang dạ chữa. Bà Mãn tính cho nó qua Úc Đại Lợi du học, vừa là để tránh xa cái lũ đàn bà buôn chuyện ở xứ tỉnh lẽ này, vừa là để cái Hoa đẻ đái, kết hợp với việc cai nghiện ma túy, mà dạo gần đây thành mốt trong giới quý tộc cô chiêu cậu ấm?
Chuyện của bà Mãn có gì đó cùng nỗi lòng với bác Ni. Bác cũng muốn cho cái Nấm nhà bà đi du học. Dạo gần đây lão chồng dâm loàn cứ hay nhìn trộm cái Nấm thay đồ, bà lo chuyện lão chồng bà có gì với con Nấm thì chắc bà sẽ phải ân hận suốt đời. Bà thương cho cái Nấm, nó là kết quả của mối tình vụn dại đứt nối thời tuổi trẻ của bà. Hôm rồi bà có bóng gió với lão chuyện cho cái Nấm ra nước ngoài du học. Lão có vẻ không quan tâm và có ý đồ ngăn cản, để mặc bà làm sau thì làm, bà lo lắm. Ở với nhau mười mấy năm rồi, chẳng bao giờ lão đưa tiền cho bà, thành ra việc cái Nấm đi du học là không thể.
Cái Nấm ngày càng lớn, càng giống cái nhà anh Tửng khi xưa của lòng bà. Bà nguyền rủa cái ông chồng quan phụ mẫu đầu tỉnh mà đạo đức thì thua xa loài cầm thú. Cái mà ông cần chỉ là chuyện tiền nong, chức vụ và gái đẹp. Nghe đâu lão cũng có phòng nhì gì đó với một cô hát ả đào xinh như mộng, ả là cái máy đốt tiền của lão. Lão cũng dự định sau khi hươu vượn gì đó, lão sẽ khoắn ngay về với ả. Bỏ bà, một mụ già hư đốn và ẩn chứa một tội đồ ngoại tình. Lão chỉ thương mỗi thằng Ni, thằng bé giống lão như đúc ở cái tính tham ăn, vòi vĩnh. Một khi đã muốn chuyện chi là muốn cho bằng được, học hành thì cũng chẳng ra ngô khoai gì, tối ngày chỉ có mặt ở phòng game, chát chít, tóc thì nhuộm vàng hoe. Cái Nấm thì khác với anh nó hoàn toàn, Con bé kín đáo, hay lam hay làm, học hành giỏi giang, xinh đẹp, nhưng sợ “bố”, mỗi khi thấy bố về là lũi mất. Nó sợ lão bởi cái nhìn như đốt da thịt nó,…
Chuyện cũng dễ có chừng mười bảy năm rồi. Ngày ấy bà vừa sinh thằng Ni cũng tròn năm. Đêm nay như thường lệ, Nụ ở nhà một mình với thằng Ni, lão chồng của Nụ có thói quen vắng nhà thường xuyên. Hắn có thói quen này từ khi là một anh phụ việc nhờ có tài khéo nịnh nên được cất nhắc vào chức vụ to hơn. Có lẽ đêm nay hắn sẽ không về do bận phải lên giường với ả nào đó.
Đêm nay trời mưa to, gió hú ầm ỉ từng cơn, tiếng mưa rơi với tiếng gió hòa quyện cho Nụ cái cảm giác của tiếng gọi não lòng trong quá khứ của cuộc đời Nụ. Cuộc đời cái cô Nụ chất phát và đẹp nỗi tiếng nhất vùng xứ làng Đông ngày ấy,..Chợt Nụ nghe tiếng gõ cửa ngoài hiên. Thoạt đầu Nụ cứ tưởng là tiếng cành cây quất vào khung cửa. Càng lúc tiếng gõ càng dồn dập hơn. Nụ lên tiếng:
- Ai đó, mưa gió thế này có việc gì mà đến đây?
- Chị Nụ có phải không, tôi là Tửng con bà Đoại đây, Tửng ở làng Đông đây!
Nghe tên Tửng, Nụ vội vã bật đèn, mở cửa mời vị khách không mời mà đến cái đêm định mệnh này.
- Có việc gì cần kiếp mà anh đến đây vào giờ này, thôi cứ vào nhà thay quần áo đi, anh ướt hết rồi còn gì, nhanh lên kẻo cảm lạnh thì khốn. Vừa nói Nụ vừa kéo Tửng vào nhà, lấy bộ đồ đã lâu chồng chê không mặc đưa cho Tửng thay. Trong lúc chờ đợi Tửng tắm, nàng pha ấm trà. Trên giường thằng Ni vẫn đang say ngủ vì vừa mới xong cữ bú.
Nụ hồi tưởng lại cái làng Đông nghèo khó dạo nào, làng có con sông nhỏ chảy qua. Nụ nhớ ngày xưa nàng thường cùng lũ trẻ ra con sông này tắm. Trong đám trẻ con ngày ấy, Tửng là người có hoàn cảnh đáng thương hơn cả. Cậu ta lớn lên mà không biết bố ruột mình là ai. Tửng sinh ra trong thời chiến tranh sắp tàn cuộc, cái thời mà trai tráng làng phải tham gia cầm súng ở chiến trường. Để đổi lại bố mẹ ở nhà không phải chịu cảnh cắt suất khoán, sổ gạo, tên tuổi thì được vinh danh trên cái loa đầu làng. Bà Đoài một thiếu nữ nghễnh ngãng, dở hơi, không cha mẹ, sống ở cuối làng. Không biết bà ăn nằm với đứa nào mà có chữa cái anh Tửng bây giờ. Tửng tuy là đứa con hoang trong làng mà lũ trẻ hay gọi thế, nhưng bù lại rất thông minh và đẹp trai, học hành giỏi giang và rất có hiếu với mẹ. Tửng mến cái cô Nụ hiền dịu, không xúc phạm anh bao giờ. Trong nhà Nụ thỉnh thoảng có miếng ngon gì Nụ cũng giấu đem đến cho mẹ anh, một bà lão đáng thương. Trong đám trai làng ngày ấy thì Quát chồng nụ bây giờ là con nhà khá giả nhất làng. Bố Quát làm chủ nhiệm, mẹ là mậu dịch viên nên nhà Quát có của ăn của để. Quát cũng thầm để ý và muốn Nụ. Quát miệng mồm như tép nhảy lại giàu có nên khi tới tuổi cặp kê nhà Quát đem đồ qua sính lễ, bố mẹ Nụ nhận lời ngay. Ngày Nụ lấy chồng cô khóc không thành tiếng, cô thương anh Tửng nghèo khó nhưng sống có tình nghĩa, thương cho cái côi cút đơn côi của đời anh. Riêng Tửng thì ở miết trong nhà ba ngày uống rượu và ôm mặt khóc nức nở...
Tiếng cửa phòng tắm chợt mở kéo Nụ về với thực tại. Tửng bước ra từ nhà tắm. Dáng đàn ông mạnh mẽ và cuốn hút của chàng khơi dậy trong lòng Nụ cái cảm giác khát khao tình dục mà gần cả năm nay cái thằng chồng đổ đốn của nàng không màng tới dù chỉ một lần. Hai tâm hồn cô đơn và khắc khoải chợt nhận ra nhau muộn màng và đầy tiếc nuối. Giửa họ bây giờ không còn bất cứ giới hạn nào có thể ngăn cản. Cơn mưa xuân dường như nặng hạt hơn, như muốn đồng lõa với cả hai chuyện chăn gối. Nụ lao vào chàng như cơn lốc, cuồn cuộn như thác dữ, đổ ập xuống đời chàng, cuốn phăng cả hai trôi về vườn địa đàng, chỉ có mỗi hai người từ khi chúa tạo lập loài người. Khát khao có thật trong cuộc đời Nụ từ khí bị buộc ký thác đời mình cho lão Quát. Nụ chợt nhận ra sức mạnh của tình yêu mà bấy lâu nay nàng chưa từng nhận thấy bao giờ. Vòng tay ôm mạnh mẽ của Tửng tựa hồ chưa đủ sức mạnh để bóp nghẹt trái tim nàng, nụ hôn nóng bỏng của người thanh niên trai tráng chưa từng một lần được yêu, chưa một lần được ân ái mới kỳ diệu và lạc thú làm sao? Nụ như người chết khát giữa sa mạc nắng cháy ngập chìm trong ốc đảo trong xanh đầy nước. Bộ ngực căng tròn của một thiếu phụ nuôi con bằng sữa mẹ mới rực rở và thanh khiết kỳ lạ. Họ cuốn hút vào nhau như hai thỏi nam châm, tiếng rên khe khẻ của Nụ, tiếng hơi thở dồn dập của Tửng. Sự thoát tục của ái ân trên đỉnh yêu thương dường như không có bút mực nào tả xiết bằng chính người trong cuộc.
Thằng Ni vẫn say ngủ! Mưa vẫn cứ rơi mãi, rơi mãi như không muốn ngừng nghỉ. Mưa như là một đặc ân, một món quà của thượng đế dành riêng ban tặng cho hai người đêm nay. Đổi lại ngài ban tặng cho cái gã Quát chồng Nụ cái thứ rượu giả quái quỷ, khiến hắn sai bất tỉnh trên giường với một ả nào đó yêu tiền của hắn hơn yêu tình.
Cơn mưa rồi cũng dịu nhẹ, gió cũng thôi thét gào, tiếng rả rít từng chập của lũ ếch nhái, tiếng côn trùng thổn thức và tiếng lòng Nụ cũng thôi thét gào, hơi thở của Tửng cũng không còn dồn dập như tiếng thở của chú ngựa leo dốc. Họ quị vào nhau trong trạng thái bất tận của sự thỏa mãn. Nụ thì thào lên tiếng trước tiên:
- Có việc gì anh đến nhà em đêm nay vậy?
Tửng giờ như mới sực tỉnh, chợt bừng dậy nói một liên hồi, nói như tiếng lòng của kẻ bị bức bối vì bất công:
- Sau khi mẹ anh mất, phần thì Nụ cũng theo chồng về thị xã, tôi tình nguyện đi lính. Sau khi hết hạn nghĩa vụ trở về làng, xã có cấp cho miếng ruộng hai sào dân trong Làng chê. Miếng đất mà chắc Nụ còn nhớ ở rìa làng ấy. Mưa thì úng. Nắng thì nước không tới, đất thì lẫn nhiều sõi, đá. Trồng cây gì cũng phụ lòng người cả. Thôi thì thân phận bọt bèo cũng phải nhận cày cục kiếm cái ăn. Mỗi năm may ra lắm thì đủ tiền để nộp tô cho làng, còn lại là quanh năm khoai sắn. Nghĩ mình côi cút thế cũng đủ. Vừa rồi làng bảo miếng ruộng của mình nằm trong diện quy hoạch gì đó của công trình trọng điểm quốc gia, thuộc diện phải thu hồi không đền bù chi sất. Làng có kêu lên bồi thường đâu được ba tạ thóc.
Thấy việc thu hồi cho công trình của nhà nước mình cũng đành cắn răng chấp nhận. Nhưng thực tế không phải vậy. Dò la mới biết khu ruộng nhà mình bị thu hồi chỉ với mục đích mở đường vào cái nhà lão bí thơ nào đó, đánh hơi được làng Đông sẽ lên thành phố, lão mua trước để đón gió. Mình không chịu, phản ứng dữ lắm. Hôm rồi ngồi buồn uống rượu một mình chợt nhớ đến Nụ, mình nghĩ biết đâu nhà bác Ni làm lớn có thể giúp gì đó cho mình, ít ra cũng đổi được miếng ruộng khác để mà còn kế sinh nhai nữa chứ.
Nghe Tửng giãi bày tâm trạng Nụ như càng se sắc lại, Nụ thấy yêu chàng hơn, Nụ thương cho thân phận một con người thật thà sẽ không có chổ đứng trong cái xã hội nhiểu nhương này. Sống với chồng, nàng thừa hiểu những toan tính bẩn thỉu mà những người của cái gọi là đại diện cho dân ấy thật ra chỉ là một lũ đục khoét tàn bạo, không thua kém gì cái thời của Nam Cao, Ngô Tất Tố, Nếu không muốn nói về cái sự tinh vi khốn nạn hơn gấp nhiều lần? Cuối cùng cô lên tiếng:
- Anh tạm thời cứ về làng đi, việc của anh em sẽ nói lại với lão Quát xem sao. Dẫu gì cũng người cùng làng, em nghĩ lão sẽ giúp anh. Trời cũng sắp sáng rồi thôi anh về sớm đi. Kẻo hàng xóm dị nghị chuyện chúng mình. Tiễn Tửng ra ngõ mà lòng Nụ tan nát, bịnh rịnh không muốn chia tay. Nụ ước phải chi ngày ấy? Ngoài trời vẫn còn lất phất cơn mưa xuân, bóng chàng dần khuất. Nụ nhưlinh cảm đấy có lẽ là lần cuối cùng hai người gặp nhau!
Chiều nay lão Quát về sớm hơn thường lệ, mặt lão đăm đăm, nặng như chì. Nhìn tâm trạng lão Nụ cũng đoán có chuyện gì bất ổn trong cơ quan của lão. Sau khi cơm nước xong, Lựa lúc lão đang vui đùa với thằng Ni, Nụ hỏi lão có việc chi mà sao lão không được vui. Như được dịp trút cả nỗi lòng, lão mạt sát, mắng xa xả cái lũ dân làng Đông cản trở việc thu hồi đất đai. Mà theo lão thì chính cái tay Tửng con hoang là đầu têu trong vụ này. Đợt này ông sẽ cho chúng mày tù cả nút, tội chống người thi hành công vụ. lão nói sáng may lão sẽ về làng Đông xử lý vụ này. Vụ này mà xong đường quan lộ của lão sẽ rộng mở hơn.
Nụ như người chết đứng khi nghe lão Quát nói chính Tửng là người kích động dân chúng chống lại việc lấy đất mở đường vào nhà quan. Nụ biết việc này không thể khác khi mà chính lão Quát là người xử lý vụ này. Nụ còn lạ gì tính khí của lão, một khi đã muốn là trời muốn bất chấp đúng sai.
Quả không sai như những gì lão Quát nói, sau cái vụ về làng của lão, Tửng bị công an tỉnh bắt vì tội chống đối người thi hành công vụ, nghe đâu án kêu mười năm. Sau khi ra tù Tửng không về làng nữa mà lang bạt kỳ hồ đâu đó. Có lẽ chàng nghĩ Nụ đã đưa chàng vào vòng lao lý? Hay chàng không còn tin tưởng vào thứ công lý tình yêu mà Nụ giành cho chàng? Chàng có biết rằng giọt máu của chàng trong đêm mưa gió ấy giờ đây là đứa con gái nết na thùy mị của chàng không? Đứa con gái giờ là miếng mồi ngon trong con mắt dâm đảng và hãnh tiến của lão. Ước gì giờ này chàng thấu hiểu và nghe thấy được tiếng lòng của cô Nụ đang thổn thức vì bất lực.
Chàng ơi !
7 nhận xét:
buồn...
Chuyện này lấy bối cảnh ở đâu thế nhỉ?Chứ XHVN là XH VM,CB và DC cơ mà...
có biết bao gia cảnh như thế? ôi..
Truyện tưởng tượng trong một xã hội công bằng, dân chủ, văn minh mà!
bịn rịn.
Biết là vẫn mắc lỗi chính tả mà. Cảm ơn nhiều nha!
rực rỡ.
Mà thôi... bắt giò hoài tới sáng luôn !
Đăng nhận xét