Thứ Ba, 28 tháng 8, 2012

Con chó chờ miếng ăn thừa!


Thành phồ về chiều ửng lên một chút nắng vàng đầu thu như dãi lụa vàng mềm mại trải lên những con đường còn sũng nước một ngày mưa! Góc phố nhỏ buồn hiu ở"trọ" một quán cà phê cùng một ông lão trông xe già nua thường trực ngày nắng hay mưa, ngồi im lặng nhẫn nại dưới tán dù.

Thành thông lệ, cứ tầm sau bốn  giờ chiều nhạt nắng, một xe cháo  bình dân xuất hiện đúng như tiếng chuông nhà thờ điểm, chầm chậm đến đây đãi lòng những thực khách lao động nghèo với tô cháo vài miếng phèo nhạt, ít huyết heo, vài cọng giá, miếng hành xanh xanh hòa quyện chút ớt băm trong cái thứ nước cháo lòng lõng bõng ngập một nỗi buồn tha phương cùng với thân phận muôn kiếp đầy sợ hãi tin tức nội tạng thối thi thoảng rêu rao trên mặt báo, nay nằm phỉnh phờ trong bát cháo lòng? Bất chấp mọi thứ, người nghèo cần quái gì cái thứ thông tin quí tộc ấy? Cái chính là làm ấm lòng một chiều mưa cơ hàn sau ngày lao động mệt nhoài trong công xưởng, nắng gió và bụi công trường!

Ngay cạnh chổ công ty có một ả chó đốm rất hiền. Ngày công ty dọn về đó, ả chỉ là một cô cún nhỏ nhắn, thân thiện với hàng xóm. Cô ả thuộc sở hữu của những người làm cửa sắt thuê kế bên văn phòng công ty. Nay cô ả vừa mới đẻ một đám nheo nhóc. Cái ăn của ả có lẽ cũng vất vả theo. Ngày trước khi thì con gái, trông nó béo tròn. Từ khi làm mẹ trông cô ả ốm đi thấy rõ. Thường thấy ả cứ lang thang khắp phố để cải thiện thêm chút dinh dưỡng về nuôi lũ con háo đói tròn trùng trục, chờ mẹ về thi nhau hùng hục húc vào bầu ngực teo tóp.

Chiều nay xe cháo đến, như mọi khi con chó cứ theo bước chân người bán cháo. Hễ ông ấy mang tô cháu đến đâu là cô nàng theo đến đó, kiên nhẫn đợi thực khách xơi xong và để cái tô xuống vỉa hè. Ngay lập tức nó làm sạch những gì còn đọng lại. Cứ thế nó liên tục làm cái việc ít ỏi ấy trong im lặng và không cạnh tranh với bất cứ con chó nào trong cái xóm Cầu Kinh giàu có này, mấy khi ra đường lang thang kiếm sống như phận nó!?

Hình ảnh con chó nằm phục kiên nhẫn chờ đợi đến phiên mình mà nao lòng cho phận nó trong cái xã hội đồn mạt đến đớn hèn của phận người.

Con chó trong cái bản năng sinh tồn bất biến của nó, kiên nhẫn tìm kiếm xục xạo từng mảnh vụn thức ăn thừa để nuôi đàn con. Nếu may mắn có đủ thức ăn, thức ăn đó biến thành dòng sữa. Còn không, từng chút thịt còm, ít máu mũ,...của người mẹ sẽ biến thành dòng sữa bòn rút đi từng lúc, từng lúc  tấm thân gầy!

Con chó cái chờ đợi nhưng chẳng hề sợ hãi sau một ngày nhọc nhằn. Con người chúng ta cũng chờ đợi, chờ đợi từng ngày trôi qua trong sợ hãi và ngục tù. Chúng ta chờ đợi cuộc đời mình vào cõi chết mà vẫn chịu kiếp xiềng xích và nô lệ tư tưởng. Chúng ta cứ thế mãi chờ đợi kẻ thống trị trong một ngày đẹp trời nào đó rũ lòng từ bi ban cho chút ơn huệ của tự do, ơn huệ tự quyết đời mình. Tất cả lũ chúng ta cùng nhau chờ đợi ngoài cánh cửa thiên đường, nơi có những gã tai to mặt lớn phì nộn và nung nút thịt của đôi má phính, chờ đợi những đôi mắt ti hí lim dim sau làn kính lão. Mọi động thái của nghị quyết, nghị định nhấn nhá từng câu chữ, sửa đổi vài ba điều của thứ luật lệ nhà tù, tuồng như một ít cháo lòng rơi ra từ tô cháo chó ven đường và khi ấy lũ chúng ta hả hê, cười cợt thi nhau ngợi khen sự sáng suốt, lòng vị tha. Hạnh phúc lớn dần theo năm tháng của đợi chờ ấy là khi một gã nào đó ngấy tô cháo, vội đặt nó ở vỉa hè-ngạch cửa thiên đường. Cái lưỡi dài đói khác liếm sâu sau vạch cửa khiến ta mụ mị rằng đang trong tầm với của mỹ  từ. Niềm "vui sống"nhỏ nhoi và ích kỷ ấy là khi con chó cái chưa làm mẹ.

Sự cam tâm chờ đợi u hoài trong tuyệt vọng của chúng ta, để rồi ta nghe tiếng thở dài của người tù chờ đợi sau song sắt hàng năm trời vì nói lên tiếng lòng của tự do, xóa bỏ thù hận, sự ích kỷ tham lam như căn bệnh trầm kha thâm căn cố đế ngự chiếm trong những cái đầu tham vọng làm kẻ vĩ cuồng, vị cứu tinh, kẻ dẫn dắt, người truyền đạt bí tích bằng tư tưởng bởi cái kinh nghiệm chết chóc?

Con chó người trong chúng ta chờ đợi gì trong xã hội lộng giả thành chân khốn kiếp ngập tràn mỹ từ ngu ngơ ấy? Chúng ta phải chăng chờ đợi lũ con cái lớn lên trong dối trá và tù ngục hằng thế hệ nối tiếp như một truyền thống sợ hãi tổ tông? Chúng ta chờ đợi để chấm dứt sợ hãi hay hành động chấm dứt sợ hãi? Còn tiếp tục chờ đợi trong sợ hãi là còn thấy:

-Ai đó chờ đợi ơn mưa móc vì cam tâm làm kẻ trung thành bảo vệ chế độ và những tên chủ soái đốn mạt.

-Ai đó chờ đợi vì vui được kiếm ăn và làm giàu bẩn thỉu trên xương máu đồng loại.

-Các quan chức chờ đợi để thỏa mãn sự làm giàu và tận hưởng thú vui vật chất nhờ sự san sẻ quyền lực thống trị.

-Lũ chúng ta-con chó cái và đàn con nheo nhóc chờ liếm tô cháo của lũ người cặn bã với tấm lòng vị tha của sa tăng!

-Một chiều mưa sụt sùi tất cả cùng gác mõm chờ đợi điều tuyệt vọng của chút nắng vàng như con chó cái chờ chiều nay bên xe cháo lòng!

                      Chờ nhìn quê hương sáng chói


Thứ Hai, 20 tháng 8, 2012

Sàm sử.

Hôm rày theo dõi báo chí lề phải có đăng tải sự kiện, ngày 18 tháng 8 tại Đà Nẳng Bộ giáo dục và đào tạo phối hợp với hội "Khoa học" lịch sử Việt Nam tổ chức hội thảo "khoa học" quốc gia về dạy và học môn lịch sử trong trường phổ thông với sự tham dự của 500 "nhà giáo", "nhà sử học" đầu ngành. Đây là lần hội thảo đầu tiên quy tụ đông đảo giáo viên dạy sử của 63 tỉnh thành trong cả nước. Phần đông tại buổi hội thảo các nhà tham dự đều cho rằng dạy và học sử có "vấn đề" , đại khái đây là môn học bị cả người học, nhà "nghiên cứu" và dạy đều coi thường môn học lịch sử.

Theo "GS" Phan Huy Lê CT Hội "khoa học" lịch sử Việt Nam, mấy năm gần đây thực trạng dạy và học lịch sử trong trường phổ thông đã gây ra sự bức xúc, nỗi lo âu của xã hội. Chứng minh cho nhận định đó bằng điểm số các kỳ thi, qua điều tra xã hội học, qua các sân chơi truyền hình, qua dư luận xã hội,...Đồng thời cho rằng mặt hạn chế nặng nề nhất của nó là đại bộ phận học sinh không thích môn sử vì phải nhớ nhiều các con số, các sự kiện khiến nó khô khan nhàm chán,..Ông kết luận rằng lỗi không phải ở người học mà là trách nhiệm ở chính nền giáo dục và chính là biểu hiện của dạy và học môn sử chưa có hiệu quả. Ngõ hầu để chứng minh cho nhận định đầy tính sáng suốt và thấu đáo "GS" Lê thêm rằng:
"Lịch sử là môn học bị coi thường ở trường phổ thông. Minh chứng rõ nét nhất là trong các môn thi TNPT, môn lịch sử bị coi là môn phụ, có năm thi năm không. Năm nào không thi thì nhà trường cho học dồn thời gian để dành cho môn khác. Thầy cô dạy sử cũng có thể dễ dàng thay bằng thầy cô các môn khác, có khi là thầy cô dạy thể thao chẳng hiểu gì lịch sử,..."

Để ngõ hầu tăng thêm sức mạnh cho những nhận định đầy tính "khoa học" và "nhân văn" trên, "GS" Phan Huy Lê có vài kiến nghị phải "lột xác" môn sử như không được xem sử như môn phụ mà phải xem nó ngang hàng với văn và toán, cùng với một vài đề nghị linh tinh mà ai cũng biết, và hầu như không có gì mang tính đột phá như dạy và học sử phải kèm theo bản đồ, tham quan, du khảo,...Cuối cùng ông kết luận để việc  lột xác môn sử toàn diện trong hành trình dạy và học. Những nhà sử học chúng tôi sẳn sàng cộng tác với bộ giáo dục,..

Từ thông tin về buổi hội thảo trên mới thấy tiền dân lại dùng vào những việc vớ vẩn như thế này, chả làm được tích sự gì cả, nếu không muốn nói đây là một hội thảo khoa học vô bổ bởi những nhà làm khoa học lịch sử mà chả hiểu thế quái nào về cái gọi là lịch sử. Ngay cả cái hội khoa học trên đang làm chính cái công việc không khoa học, thì liệu có thể nào truyền dạy cho học sinh tinh thần học khoa học lịch sử?

Có lẽ nhà nước chẳng cần phí tiền dân để tổ chức những buổi hội thảo như thế làm gì. Bởi câu trả lời cho hàng loạt các vấn đề trên chỉ có duy nhất ở một điểm mắc mứu đó là chúng ta đang làm dối sử và láo sử. Chừng nào internet còn thì chừng đó lịch sử bằng sự dối trá ấy sẽ chẳng bao giờ cải thiện hay lột xác quái gì cả.
Chúng ta đòi hỏi gì ở học sinh và người dạy sử sự hứng khởi khi mà thông tin trong sách sử của các vị hoàn toàn phản nghịch với thông tin internet? Chừng nào internet mất, chừng đó may ra mới có người yêu sử nước Nam theo ý quí vị!

Các vị phê phán Lê Chiêu Thống, Trần Ích Tắc cõng rắn cắn gà nhà. Vậy các vị cõng mãng xà thả vào trại gà qua công hàm năm 1958 công nhận Hoàng Sa, Trường Sa không thuộc quyền quản lý của quí vị cho TQ để đổi lại một điều kiện nuôi dưỡng cuộc chiến huynh đệ tương tàn của quí vị thì sao? Đó có là lịch  sử không?

Chúng ta dạy sử gì khi mà lịch sử qua cái nhìn của quí vị chỉ thiên về cái nhìn chính trị hẹp hòi, mù quán, và đầy thiển cận? Các vị yêu ai thì ngợi ca ngút trời. Các vị ghét ai thì dìm hàng xuống tận bùn đen. Bất kể công lao của họ với dân tộc này to lớn chừng nào. Điển hình như nhà Nguyễn,...
 
Lịch sử có là những gì diễn ra trong thời kỳ cải tạo ruộng đất không? Đập phá chùa chiền, bài bác tôn giáo, thảm sát mậu thân có là một sự thực hay chỉ là sự dối trá của các thế lực thù địch? Lịch sử cần làm sáng tỏ và nêu nó ra! Đừng như nhà nghiên cứu lịch sử Huế Nguyễn Đắc Xuân cố xuất bản sách về lịch sử Huế để nhục cho muôn đời!

Lịch sử có cần kể cho con cháu chúng ta vì sao khi đã chiến thắng vang dội sau năm 75 rồi mà ta- kẻ tiểu nhơn còn bắt hàng trăm ngàn tù nhân của kẻ bại trận phải ngục tù dưới mỹ từ học tập cải tạo hàng chục năm trời? Chẳng thèm học bài lòng vị tha từ lịch sử. Mở đường sống cho kẻ bại trận như Nguyễn Trãi, Trần Nhân Tôn sau khi thắng giặc đem đốt toàn bộ những danh sách những người bị nghi ngờ lầm lỡ theo giặc. Thế đấy bản thân quí vị mà còn ngấy sử, không học được cái hay của sử thì bảo ai mê sử?... Lịch sử của quí vị có ghi nhận hàng triệu người phải rời bỏ quê hương sau ngày vui thống nhất, làm cho hàng hàng trăm ngàn người phải vùi thây trong lòng đại dương bởi cướp biển, sự gian trá của chính những những người lùng bắt người vượt biển. Gây ra cảnh chết chóc, chia ly đau đớn nhất trong lịch sử nước nhà?

Lịch sử có những câu chuyện rùng rợn về thời kỳ cải tạo công thương nghiệp tàn bạo. Biến một nền kinh tế miền nam thịnh vượng hóa bần cùng?

Lịch sử có cần ghi nhận thời tem phiếu, ngăn sông cấm chợ, tập đoàn nông nghiệp ấu trĩ làm cho cả dân tộc đói nghèo? Chiến tranh biên giới phía bắc với ông bạn vàng có là lịch sử không?

Lịch sử của các ngài không thấy đề cập gì sự giúp đỡ to lớn từ ông bạn vàng thế mà trên phương tiện truyền thông của quí vị cứ ra rả ca ngợi về công lao to lớn của TQ giúp Việt Nam trong thời kỳ chống Pháp và đuổi Mỹ?

Đối với lịch sử thế giới cái mà quí vị truyền dạy mới ngấy và nhạt làm sao? Tội ác của tên đồ tể Stalin về nạn đói khủng khiếp do hắn gây ra với người dân Ucraina, thảm sát 20 ngàn lính Ba Lan ở vùng rừng Katy không thấy quí vị đề cập, mà chỉ thấy quí vị bốc lên tận trời xanh những công lao vĩ đại của hắn trong đệ nhị thế chiến. Nào là có công đánh đuổi phát xít Đức giải phóng cho nhân loại nhưng đây thực chất là làm công cuộc đuổi Đức đến đâu là cộng sản hóa đất nước đó bất chấp ý nguyện của dân tộc đó. Các ngài chỉ rêu rao mỗi công trạng của nước Nga Xô Viết đập tan phát xít Đức, không hề thấy vai trò của Đồng minh!? Còn nhiều nhiều nữa những chi tiết lịch sử thế giới bị bóp méo, bị che đậy dưới nhãn quan Mac-xít của quí vị.

Và vô vàn những dữ kiện lịch sử có thật mà quí vị cố tình ngục tù chúng, câm lặng chúng,... Chính sự ngục tù lịch sử đã tạo ra hiệu ứng coi thường dạy và học lịch sử như hiện tại. Hiệu ứng này chung qui cũng là hiện tượng người dạy và học nói không với sự dối trá mà quí vị cố tình nhồi nhét vào họ! Họ chỉ uể oải làm và "tiếp thu" cho qua thứ giáo dục nhồi nhét thậm phi lý và cực kỳ phản khoa học đã và đang diễn ra quá lâu dài.

Chừng nào quí vị dám cởi trói nó, các nhà nghiên cứu sử dũng cảm thôi không nói và làm theo sự chỉ đạo của kẻ thống trị thì chừng đó may ra mói có cái gọi là lột xác.

Học sử để yêu nước, để thấy cái sai mà cải tạo xã hội. Học sử chỉ toàn những chuyện màu hồng. Đảng ta tài giỏi, các bậc lãnh tụ nước ta là thiên tài,luôn là người thắng lợi trong mọi cuộc cách mạng vĩ đại thì cần gì ai nữa chứ? Các vị cứ thế mà ngồi trên đầu trên cổ thiên hạ mà an hưởng thôi là được rồi!

Các vị "học giả" về sử học thôi la làng, thôi thắc mắc, thôi bức xúc, thôi băn khoăn về cái sự chán và ghét sử của thiên hạ, bởi chính quí vị ngữa tay nhận miếng cơm của kẻ quyền lực, mũ ni che tai, ngâm cứu, viết ra, đẻ ra cái thứ sử học vứt cống ấy, thiên hạ ngấy nó là phải thôi!

Các vị hàng ngày cứ mà tụng niệm thứ sử dối trá ấy trong tháp ngà, còn hơn tổ chức hội thảo này nọ cho tốn tiền tốn của, trong khi bản thân quí vị biết tỏng "cái điều ai cũng biết nhưng chẳng ai thèm nói ra". Còn nếu thật sự ngây thơ như những gì "GS" Phan Huy Lê viết trong bài: "Phải “lột xác” môn sử" - Tuổi Trẻ Online
  là đúng. Hổ thẹn thay thứ kiến thức mà ngài đang lĩnh hội trong nền giáo dục này!

Chủ Nhật, 19 tháng 8, 2012

Ngọa vân am tử.

Đời ta cứ mãi bồng bềnh trên chốn này mà chẳng mấy khi tìm được một hoài vọng mong manh làm một cuộc du ngoạn vào cõi niết bàn. Tu hành cũng mấy chục năm. Pháp tu, hành tu, thuyết tu,...bao thứ cõi nhân gian nào đã đi, ta điều hành. Từ bộ bái lếch la đường xa giữa chốn hồng trần, tuyệt thực cao lương mỹ vị cũng từng chối bỏ. Gái gú cũng từ nan như kẻ lành tránh xa người cùi hủi, sida, lao tổn,...Ấy thế mà cõi niết bàn vô niệm, vô ngã, vô sinh, vô tử bất hoại như kim cương "trông người, người càng vắng bóng mịt mùng". Nay thôi thì tự ta cứu ta, thương người thì ít, thương thân thì nhiều. Mẹ kiếp, cõi phàm quá nhưng  còn thế quái nào lựa chọn trong mớ chân lý hổn độn mà lắm kẻ gàn từng tuyên bố ngộ này ngộ nọ.

Trong một đêm mưa bão mịt mùng. Hàng cây ngoài am thiền ta đang tọa, cứ nghiêng nghiêng ngã ngã, trông chừng như muốn ngã thật bởi cuồng phong phẫn nộ của đất trời. Thiền cái mẹ gì mà trong lòng cứ lo ngay ngáy cây ngã đè, làm hoại xác thân phải chết trong u mê ám chướng, còn ra thể thống gì nữa một kiếp tu dang dỡ nhạt phèo? Thôi thì bản năng tham sống sợ chết cứ về mà kéo gã thiền sư giả cầy đời ta ra chốn hiểm nguy cũng là việc cần kiếp trong lúc này.

Rầm một tiếng nổ đinh tai. Hồn chưa kịp nhập thể thì ôi  thôi chuyện buồn đã đến như một định mệnh tê tái cuộc đời. Bao dự định giờ tan biến, hồn ngự trên tầng cao nhìn xuống tấm thân đang nằm bất dộng dưới tán cây vừa đỗ ụp xuống am hồn cốc. Cứ thế bay bay trong mưa bão. Kỳ lạ thay ta chẳng thấy đau đớn, chẳng thấy hoài tiếc nuối một cuộc sống khổ hạnh nhàm chán mà ta tự nguyện đi vào để tìm một sự giải thoát nhất thể. Thay vào đó ta nhìn thấy mình như nhập thể vào cõi niết bàn, nhập thể vào vũ trụ khôn cùng. Với ta vũ trụ là một. Cõi niết bàn ta đang đốn ngộ là một. Cái một duy nhất ấy      quả thật không thể nào tưởng được. Trong cơn say cái đẹp vĩnh hằng ấy, ta hoát nhiên đại ngộ mình ta là chúa tể của tự do, chúa tể của tư tưởng và làm chủ chân lý bất diệt đời đời của sự sống. Kẻ thống trị bất hoại bao trùm lên muôn vạn sinh linh, người cứu rỗi chúng sinh đang ngập chìm trong hổn độn, bi thương của tội tổ tông, tội sát sinh. Mưu cầu bạo lực như là niềm vui sống, là cứu cánh, là phương tiện,... giải quyết những mâu thuẫn thuần ngã.

Khốn nạn thay cái thời đại thông tin nghiệt ngã và cũng đầy bi lụy này đã làm ta sống lại cõi người kỳ lạ!? Bỗng đâu giữa trời đêm mịt mùng một đoàn xe cứu thương chợt ào đến. lũ bác sĩ y tá ào ào lao đến lôi ta lên chiếc xe thổ tả, rồi ba cái thứ lằng nhằng dây nhợ ống thở cứ thế lắp gắn búa xua. Bọn thầy thuốc kỳ quặc ấy, đang làm mọi cách lôi kẻ niết bàn là ta trở về với cõi sống thân xác tầm thường. Lạ thay bao nỗ lực rồi cũng thành quả, ta từ từ nhập thể trở về từ chốn thiên đàng. Tiếc thay, một chuyến du ngoạn ngắn rồi cũng dang dỡ nốt như nửa đoạn đời trước đây!

Sáng ra tỉnh dậy từ trong bệnh viện có nhiều người bu quanh, họ chúc mừng ta tái sinh làm kiếp con người lần thứ hai. Ca ngợi sự may mắn và lòng nhiệt thành của đám y bác sĩ thô lỗ đã làm trái ý ta. Thay kệ bọn chúng ta vẫn cứ đoái hoài một cảm giác giải thoát bí ẩn kỳ lạ mà ta vừa chiêm nghiệm từ cõi chết. Cả buổi sáng ta nằm miên man mộng tưởng, và bất chợt từ đâu trong tâm tưởng cái thứ ngôn từ của thi pháp tràn về như thác lũ.

Ngay ngày hôm sau trở lại am thiền cốc tan hoang, lòng ta bỗng tràn ngập cái ý thơ lạ lùng. Chẳng cần cơm nước gì cả một chiều mộng mị cùng với đêm dài ta đã hoàn thành hai tập thơ "Thi vân am tử""ngọa vân am tử". Hai Tập thơ mô tả hồn trên mây nhìn xuống xác chết bị cây đè trong am tịnh. Quả nhiên trong cái thần thơ của kẻ tái sinh tợ như người té giếng có cú pháp thần kỳ và đầy "ngôn từ của thiên hạ lưu truyền" chợt biến thành thiên thư, ám ảnh cả đám một đời làm thơ loanh quanh mảng sân và góc vườn. Cái thần thơ "thiên hạ lưu truyền" ấy bị bạn đồng tu bảo là ta đạo. Đạo nào cũng là đạo khác đời là chổ đó! Kệ hắn nói chi cũng thối mồm hắn!

Thiên thư cứ như hoa thơm cỏ lạ làm say ngất lòng người phàm tục. Cái say biến những gã đói thơ, mê thơ, háo thơ cuồng như gặp gái, cứ rú rống như bò cắt tiết. Kẻ chân tu rặn cho đời một bãi phân thơm rồi đi như tu sĩ chẳng màn chuyện háo danh văn chương của lũ người đời vốn tham lam và ích kỷ, nam mô a di đà phật!!!! Ta làm thơ vì hồn xác lên trời, làm thơ như tiếng nói từ tiền kiếp phôi pha nay thể nhập vào ta như một lựa chọn của thiên sứ đến từ thiên đường.

Mai này ông Nobel đội mồ sống dậy để đích thân trao giải thưởng của chính ổng thì có lẽ miệng đời sẽ thành miệng hến trước lũ cò vạc nầy đấy nhé!

Lên đồng chiều mưa!

Nghianhan's multiply