Thứ Ba, 6 tháng 3, 2012

Vũng lầy bản năng!


Đêm đêm nhìn ra ngoài cổng, thấy con chó "gái" vàng ngồi thu lu lặng lẽ ngóng ra đường. Thi thoảng, ả cất vài tiếng tru tréo gọi tình sầu thảm, khiến mình không thể nén tiếng thở dài thương cho thân phận nó. 

Cứ mỗi lần nhìn thấy nó gọi tình, hai chân trước cào vào cánh cửa sắt, như ngầm nói "ông chủ ơi hãy cho tôi ra ngoài. Thôi cầm tù bản năng của của tôi vì một lý do gì đó mà tội thân tui?"

Kỳ thực có đôi lúc cũng thả cho ả tự do tung tăng cái bản năng truyền kiếp, tiếc là nơi mình ở, chả có gã nào ra hồn. Thằng to xác nhất cạnh nhà lại là phận thái giám,  "ả" chuyên một đời giám sát các "nữ nhi" với một thằng chó đực có thân hình xì ke "vạm vỡ" cùng nhà với "ả". Mỗi lần người chủ thả bầy chó này ra, "ả" thái giám bao giờ cũng hồng hộc lao ra đường như chiếc máy ủi, tấn công bất kỳ đối thủ nào có ý định mon men đến gần đám thê thiếp mà "ả" có bổn phận chăn dắt. Thậm chí gã chó trai hom hem nhà "ả" cũng không được phép đến gần nàng Vàng nhà mình. Có lẽ "ả" không thích nhìn cảnh ái ân mà "ả" bị cắt mất? Có lần mở cửa cho con gái "Vàng" ra ngoài gặp phải cùng lúc nhà cạnh bên thả thái giám và tỳ thiếp. "Ả " lao như tên bắn đến vồ con Vàng nhà mình. Quá khiếp sợ cô nàng chạy trối chết bị xe tông phải. Cũng may là người lái xe không việc gì. Nhỡ có chuyện gì... khổ thân cả chủ lẫn chó! Riêng cô nàng  bị xe tông què cẳng phải đi ba chân suốt  mấy ngày , cứ mỗi lần gặp mình ả rên ư ử như thể tố khổ cái lão thái giám khốn nạn và hung dữ vô tình tấn công ả!

Khổ một nỗi nữa, bà xã mình cấm tiệt nàng chung chạ bản năng. Vợ mình tuyên bố "con Mina(tên của ả) mà chửa đẻ thì nó phải biến ra khỏi nhà. Nếu muốn nuôi nó thì phải chấp nhận, còn không thì thôi!". Chẳng hiểu sao vợ mình ghét chó thế mới cơ khổ. Mỗi lần ả rụng lông là y như rằng phải nghe tiếng cằng nhằng của vợ. Phần thương chó, phần cũng sợ vì nó mà vợ chồng mất vui nên đành...chịu!!! Thôi thì phải chịu ngục tù bản năng thay cho cuộc sống và tình bằng hữu chó-người tồn tại!? Phần là vì lỡ nó có đẻ đái, cũng không biết giải quyết ra sao đám hậu duệ lúc nhúc? Thôi thì đành chịu mang tiếng ác mà ngục tù bản năng ả một đời! Đổi lại cuộc sống ngục tù đó, cô ả nhà mình lại quay ra xem mình như đối tượng tình dục của ả. Hể mỗi lần đi làm về, bất kể có ai, "cô nàng" cứ chồm lên người mình ôm cứng ngắt, hành xử lia lịa cứ như thời cộng sản nguyên thủy, chẳng biết lấy gì là xấu hổ. Nhiều khi ngượng chín cả người!

Nhìn thân phận con chó vàng đáng thương nhà mà cứ nghĩ hoài một hiện tượng vũng lầy bản năng dường như đang dần có dấu hiệu trở thành con át chủ bài trong bản năng sống thấp hèn của bản thân. Có lẽ cũng từ lâu lắm rồi, lòng cứ mơ mãi về một ngày nào đó xã hội chết tiệt của loài người, mà trong đó bản thân một thằng bất tài vô dụng như mình được thỏa mãn cơn mơ vĩ cuồng "làm theo năng lực, hưởng thụ theo nhu cầu". Bài nhập môn vỡ lòng ngày nào, nhớ như đâu đó là khoảng năm 1977. Tiết học đạo đức chính trị của thấy Trí xồm. Có lẽ giờ này thấy ấy đang kiên nhẫn gõ cửa thiên đường thật với các vĩ nhân mà thời ấy thầy coi hẳn là thần tượng?

Thầy say sưa nói về nước Liên Xô giàu có, say sưa nói về một thiên đường cộng sản phát triển vượt lên trên mọi hình thái và chế độ của hiện tại và quá khứ. Thầy giảng hay đến nỗi mình tỉnh thức từng lời vàng ấy trong cái đói vàng vọt của thời hậu chiến và lịm đi trong bản năng đói và ngủ mơ như một cặp đôi hoàn hảo.

Giấc mơ đói khát ấy cứ ám ảnh lấy đời nó suốt những năm tháng dài. Từng đêm mơ về cái ngày vĩ đại ấy mà lòng nó chẳng thể nào nguôi ngoai cho thân phận nghèo hèn. Bởi nó thừa hiểu, nó chẳng làm gì có thể thay đổi số phận của mình bằng bạo lực hay bằng ngôn từ. Nó sống mà như đã chết, chiêm nghiệm nỗi buồn trong bia rượu, ngắm nhìn các em phục vụ qua ánh nhìn của một thằng say, thèm khát thỏa mãn dục vọng thấp hèn bằng cách ăn trộm bằng bản năng có thể, nhưng thường là chẳng được gì ngoài những cú đá hậu chết người vì chẳng có kỹ năng của một Alibaba siêu đẳng. Thay vào đó nó cứ hy vọng rồi một ngày những lời của thầy trở thành hiện thực. Mà có biết đâu câu nói ấy đã là một hiện thực bản năng từ cái thời rất xưa rồi. Tuy nhiên nhờ sự thức tỉnh của tự do, của tri thức mà lần hồi con người chôn nó xuống huyệt sâu. Nay thầy và những gã vĩ nhân của thầy đang đào bới huyệt mộ đó, hà hơi tiếp sức cho nó sống dậy cuồng nộ hơn bao giờ hết!? 

Trong cái mớ hổn độn đói nghèo và ngu dốt ấy bạo lực lên ngôi và dẫn dắt bản năng dã thú của con người bằng bài ca "năng lực làm việc và nhu cầu hưởng thụ" khi chấp nhận cuối đầu lặng lẽ đi sau sự xỏ mũi của bạo lực, giúp cho bạo lực củng cố địa vị thống trị và dần hình thành chung quanh nó lũ thú người bản năng phụng sự bạo lực để thỏa mãn nhu cầu của bản năng. Từ đó "xã hội" hình thành nhóm dã thú khuôn mẫu "làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu". Năng lực-của kỹ năng đạo chích nhưng đầy quyền lực!

Khi bản năng hoang dã thủ lĩnh bầy đàn lên ngôi, bất cứ sự thay đổi quyền lực nào cũng dẫn đến sự đổ máu và chết chóc ghê rợn. Ngày nào gã khỉ đột trưởng đàn còn sức khỏe, sự thống trị và uy thế của nó đầy uy lực. Thế nhưng theo dòng thời gian sự già cõi chiếm ngự, sức mạnh bảo vệ đám thê thiếp và lũ con cháu cụ kị không còn đủ mạnh, cộng những con trẻ khác trong bầy đàn muốn lên ngôi sẽ là những trận chiến sinh tử. Cuộc chiến kết thúc nếu như gã choai mới lên chưa đủ lực sẽ phải rời bỏ bầy đàn lang thang, cô đơn cho đến chết, hoặc lão già thủ lĩnh chấp nhận cuộc thua, rời bỏ cương vị quyền lực trong máu me và chết lặng lẽ vài năm sau đó trong rừng xanh sâu thẫm, chẳng hề có sự tiếc thương khả dĩ của bày thú một thời cung cút phụng sự?

Tiếc thay cái bản năng ấy đã hình hành và định hướng sâu đậm trong xã hội loài người vốn xem bản năng thống trị quyền lực bằng sức mạnh của cầm thú lại có dư địa sống tốt lạ thường trong vũng lầy tù ngục đời nó! Cái vũng lầy tù ngục có một độ lún không giới hạn từ khi nó bước vào.

Nó nhìn mình đang dần chìm trong vũng bùn tội đồ mà chẳng thể làm gì tự cứu? Nó thấy có là đông những người đứng ngoài vũng bùn quăng dây để cứu nó. Bất chấp tất cả, nó để mình tự lún, bởi nó tin rằng đằng sau vũng lầy bản năng sẽ là hố mở của thiên đường bất tử cho kẻ lãnh đạo bầy đàn vốn thích trò chơi quyền lực của cầm thú!

Đêm nay nó thấy những linh hồn của người chết về vây quanh, nó thấy cửa thiên đường đang mở giành cho con chó vàng. Gã chủ "thất nhân tâm" đứng ngoài dõi mắt theo con chó, gã chẳng hề thấy con chó ngoắt cái đuôi như thường lệ. Nó lặng lẽ đi vào và cổng thiên đường đóng sập trước mắt nó. Hai hàng nước mắt chợt rơi trên khuôn mặt gầy gò. Nó hiểu nó khóc vì sự dối trá hơn là khóc vì cô đơn, bởi nó hiểu sự dối trá bao giờ cũng là nỗi cô đơn khủng khiếp từ khi nó bước chân vào vũng lầy bản năng quyền lực!

Ngoài kia trăng muộn đang chênh chếch treo lơ lững trên hàng cây nghiêng ngã, vài cơn gió thoảng qua thổi tung mù đám bụi đường vào mặt nó. Một vài gã chạy xe qua, phun nước bọt xuống đường khiến những mảnh vở nước bọt bắn tung tóe. Hành động bản năng của người đời sống dậy bằng ý thức của cái đói được những kẻ ngục tù đời nó đem cái bánh vẽ ra làm mồi nhử, như thể là một công cụ hiệu quả cho việc lãnh đạo bầy đàn. Từ ấy cả một lũ côn trùng lên ngôi, xem phận đàn bà như cỏ rác. Cờ bạc say sưa trong niềm hoan hỉ. Tu chỉnh đạo đức của bầy đàn bằng hồi chuông vọng tưởng đã xa! Cải huấn ý thức của con người bằng ý thức của bản năng súc vật.

Đau đớn thay cái tập hợp hổ lốn ấy cũng có được sức mạnh mà chúng mong muốn. Điều đáng buồn là lũ chúng ta cũng bị biến thành những con thú người hành xử theo bản năng và tất nhiên chúng ta cũng chờ đợi cho tên thủ lĩnh sẽ già một ngày không xa. Sự thay đổi, tranh giành quyền lực bằng bạo lực là điều tất yều. Thảm trạng không chờ đợi sẽ đến trong vũng lầy nhầy nhụa máu và bùn như cái ta đang thấy đâu đó trên cõi nhân gian đốn mạt này!

Một xã hội bày đàn thuần về bản năng đó đang ngày càng ngự trị thay thế cho một xã hội mang tính người. Liệu điều này có là một niềm vui của hiện tượng sụp đổ kỳ thú của tảng băng sau khi mùa đông đã tàn?

Thứ Tư, 9 tháng 11, 2011

Chờ cho suốt thiên thu này đó em!

Cuộc đời vốn là một chuỗi dài phiền não với nó. Buồn nhiều hơn vui. Cứ thử mà xem có gì vui đâu. Lấy vợ trong cảnh nghèo, sinh con đẻ cái những hai đứa với quảng thời gian dài cách biệt. Thằng anh lớn tồ mà con em hãy còn bi bô nhà trẻ, nhỏng nhẽo sợ luôn. Nó chỉ làm một chân nhân viên quèn mười mấy năm ở một công ty trong ngành nông nghiệp. Lương lên theo kỳ niên hạng. chẳng chi xuất sắc hay chẳng gì là nổi trội. Đời nó quanh quẩn sáng đi cày, chiều về hàng rong, quán cóc đưa cay vài chai bia, vài miếng mồi bạt nhạt buồn tênh. Rồi rong rủi đường xa trở về căn nhà tít ngoại ô nắng bụi, mưa lầy. Thiên thu cứ mãi một màu xám nhờ nhờ như đôi mắt già nua ngày càng kém cõi của nó!

Thường thì khi đã chếnh choáng hơi men, nó đi chậm chậm qua những con đường có mấy nàng kiều đang đưa tay vẫy vẫy. Có khi cái thèm mạt hạng của lũ đàn ông bia rượu cũng đôi lần kích thích hắn ngỗ ngược ngó ngang xem sao cái sự đời. Rút vội then cài cho thằng bản năng xổng chuồng điên loạn một phen?

Chiều nay Sài Gòn âm u một màu tro xám. Mưa kéo dài triền miên suốt sáng tận giờ chiều vàng úa! Nó khởi động máy con dê già ọp ẹp, mười mấy cái niên hạng đường dài mệt mỏi cùng nó len lỏi khắp ngã đường bụi bặm thành phố mưu sinh cô đơn, buồn tủi. Không may cho nó, lão bạn già chiều nay hứng chí réo gọi tên hắn như rằm tháng bảy gọi cô hồn về thưởng thúc hương hoa! Chìu theo lão bạn già ra cái quán ốc nhập môn đầu ngõ công ty, cưa kéo vài chai. Câu chuyện cứ cuốn hút theo những cơn gió mùa thu và chiếc lá bàng vàng rơi eo xèo bên trên chiếc bạt căng,  che cái bàn cóc nó và lão bạn già ngồi đối ẩm. Lúc thì cao hứng, khi thì dìu dịu âm buồn, cùng với cái ồn ào nhày nhụa không gian đường phố mưa thu dằng dai.

Hôm nay thay vì năm chai như thường lệ. Mãi miết dông dài kéo theo số lượng vượt quá ngày thường bốn chai. Lão bạn già rồi cũng buông tha nó, tính tiền hai gã khật khưỡn ra về. Thằng ngã quận Tư, đứa  về Gò Vấp, mồm miệng chua loét mùi bia rượu và thuốc lá. Cái đầu vốn đã mơ màng lại càng mơ hơn vì kích thích của bia. Mưa mặc mưa cứ rơi, nó mặc mưa, phong phanh làn áo sơ mi mỏng manh lảo đảo về.

Cũng những cung đường quen thuộc, cũng con phố với các nàng kiều mạt hạng đứng nép mình bên dãy tường hôi hám mùi nước tiểu, kiên nhẫn chờ đợi. Lần lữa mãi nó cũng chọn được một em có vẻ sáng sủa trong ánh nhìn của thằng say.  Dưới ánh điện vàng vọt khuất trong lùm cây viết, nước da của nàng phản ánh một màu ma quái. Cái đẹp của em, thứ cái đẹp thu về úa, nấng ná ngoài phố bán trôn tàn nuôi miệng. Hình ảnh thánh thiện của em khiến nó chợt liên tưởng, dẫu gì em bán đi cái mình có còn hơn gấp vạn lần kẻ làm đĩ miệng nuôi trôn tàn tạ nhan nhãn chốn đời. Tợ như câu nói của ả nào đó vừa mửa ra mà hắn đọc đâu đó trên tờ báo chính thống mạt hạng :
Nhà nước ta là Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân, biết kế thừa những tinh hoa dân chủ của các Nhà nước pháp quyền trong lịch sử và đã, đang phát triển lên tầm cao mới, khác hẳn về bản chất và cao hơn gấp vạn lần so với dân chủ tư sản…Nó ngây dại nhìn em siêu thoát. Thân em dẫu có vướng bụi trần nhưng dù gì linh hồn em tràn ngập trắng trong. Lòng buồn rượi, nó bỏ đi trong sự níu kéo của em:"Mấy đêm rồi chả lần ra đồng nào. Đêm nay anh giúp em đi? Làm ơn đi anh! Hàng họ coi vậy cũng còn hơn vạn lần gái bar. Tụi nó thực ra vì có tiền son phấn, lại ở chốn sang trọng nên trông thế! Đi với em rẻ thôi mà anh!  Giờ già rồi chẳng mấy ai tìm tới. Mạt hạng như em nên phải đành. Dạo này dân lao động chả mấy khi tìm tới. Đêm nay gặp anh cũng là may cho thân phận nghèo, hy vọng có tiền ăn cho mấy ngày mưa giá rét ế ẩm này!

Tiếng tỉ tê năn nỉ của em khiến nó vừa lo lắng, vừa sợ vì đã lỡ người liều mạng vào chốn này. May thay buổi bia chiều mà nó ngộ ra thân phận em vốn bị người đời chê bay bỡn cợt, bỗng ánh lên thứ ánh sáng của thật thà và liêm sỉ vô song?

Tiếng lòng của em như tiếng than vãng của côn trùng. Phần vừa lạnh, vừa sợ, nó móc vội dúi vào tay em một ít tiền rồi về trong ánh nhìn thẫn thờ của em! Lòng tự nhủ, thôi thì chờ nhau cho suốt thiên thu này để mai đây nếu có đổi đời, tụi mình đổi vai làm đĩ miệng nuôi trôn, cho dứt một đời nghèo khổ nhé em?

Thứ Năm, 10 tháng 6, 2010

Lạc thú của tư tưởng

bao giờ bạn nhận thấy tư tưởng như là thuốc phiện trong đời bạn không? Tư tưởng có trở thành kẻ chỉ đường đầy định kiến và kiêu hãnh không? Tư tưởng có phải là thứ lạc thú khiến bạn bị ngu muội và chìm đắm trong nó không lối thoát như khi bạn bị khoái lạc ăn uống, khoái lạc ái ân chuyện dục tình, ma túy không?
Khi bạn ngụp lặn trong mớ hổn độn chữ nghĩa của tư tưởng là lúc bạn bị thứ lạc thú của tư tưởng điều khiển và kiểm soát bạn một cách mạnh mẽ và quyết liệt hơn cả. Đào thoát ra khỏi lạc thú này còn phức tạp hơn cả việc bạn bị cái thói quen lạc thú trong ma túy hay tình dục ám ảnh,...Thế nhưng khi con người bị thứ lạc thú này cám dỗ và làm đầu óc mê muội thì anh ta lại cho rằng đó là sự tồn tại của con người ở một đẳng cấp cao, đẳng cấp của thứ con người của tư duy, con người của triết lý, hay nói cách khác anh ta xem cái tư tưởng mà anh ta thờ phượng và lệ thuộc thành chủ nô của anh ta và anh ta tự nguyện hiến dâng cả cuộc đời vô nghĩa của mình để trở thành tên nô lệ cho thứ tư tưởng quái quỉ đó?
Chính sự cô đơn và được nhào nặn từ một nền tảng giáo dục nặng về truyền thống, không có tính phản biện và đơn thuần chấp nhận mọi cái người khác truyền đạt chỉ có duy nhất dúng và không cần bàn cãi tính đúng sai, nên con người bị tư tưởng tù ngục một cách vô tình mà họ không hề biết. Tư tưởng chỉ đơn thuần là thứ cặn bã của của một trí não chết chóc. Một trí não định kiến, quan sát kém, hay có dụng ý trở thành kẻ thống trị và không thông minh.
Tiếc thay nền giáo dục truyền thông mà chúng ta hưởng thụ và được nhào nặn đã trở thành nhà tù cho tất thảy chúng ta. Chúng ta có tổ chức và các đảng phái, truyền thống, tập quán, hũ tuc, hành vi xã hội mà chúng ta quy ước, chúng ta hành động theo tập tính bầy đàn, chúng ta sợ hãi khi bản thân ta có những hành động không giống với tổ chức mà ta khép mình theo những khuôn sáo, những ước lệ của cái gọi là quy tắt bất di bất dịch. Khi bạn đóng khung cuộc đời tâm trí của mình trong những ngôn từ đại loại như tầm nhìn, quan điểm,..hay bằng cách gọi cực đoan hơn chẳng hạn như nhất quán, kiên định, kiên trì, tin tưởng tuyệt đối vào sự chỉ đạo, đường lối, sự bất diệt của một hệ tư tưởng. một mục tiêu khả dĩ (đa phần là ảo tưởng) nào đó đại loại của tư tưởng, là bạn đã không còn là chinh bạn, bạn chỉ đơn thuần là bản sao của người khác, của thần tượng mà bạn cố tình bắt chước hay buột phải bắt chước và bị qui định. Bạn dùng ngôn ngữ để che đậy hành vi ấu trĩ này của mình bằng cách ngụy biện rằng ban đang học tập, đang phấn đấu cho một mục đích hay mục tiêu cao cả nào đó. Mà kỳ thực bạn chỉ là kẻ bị người khác lừa phỉnh hay bạn đang lừa phỉnh người khác.
Thời gian là cái bất khả biến trong vô vàn cái khả biến của nhân loại. Chính cái bất khả biến này trở thành một phép thử, một phép toán chứng minh cho cái khả biến của tư tưởng theo thời gian. Thời gian trở thành nấm mộ khổng lồ cho tư tưởng trút hơi thở cuối cùng trong cuộc đua định mệnh chỉ dành cho những ai có tầm nhìn thiển cận và mù quán. Dĩ nhiên không ai trong chúng ta phủ nhận có những thứ tư tưởng sống khá dai dẳng với thời gian, có những thứ tư tưởng chỉ tồn tại một đời sống ngắn ngủi tựa thiêu thân.
Trong thuyết tương đối của vạn vật có lẽ cái nhìn của chúng ta có phần thông cảm, thiện cảm hơn cho một dòng tư tưởng nào đó có sức sống bền bỉ với thời gian. Bao dung, tha thứ và rộng lượng hơn cho tư tưởng chỉ làm kiếp nhân sinh ngắn ngủi tựa vài trống canh. Tức là chỉ vụt thoáng qua so với tính bất tận của thời gian.
Đáng thương thay khi có một nhóm người nào đó vẫy vùng, hà hơi tiếp sức cho nó. Họ làm mọi thứ, hy sinh mọi thứ "không phải của mình" để vực dậy xác chết của tư tưởng mà họ lệ thuộc. Họ sợ hãi khi nhìn người chủ nô của mình giẫy chết quá sớm hơn những dự đoán mà lẽ ra phải là kẻ thù "truyền kiếp" của mình giẫy chết?
Khi bị tư tưởng mê hoặc, kẻ nghiện tư tưởng sẽ tìm lạc thú của sự lừa mị hòng thỏa mãn cho tham vong trở thành kẻ thống trị. Bởi trong tâm trí họ sự nghiện ngập vào dòng chảy của tư tưởng như là tìm thấy lạc thú trong thỏa thê cơn nghiện. Họ sẽ tìm mọi cách lừa mị những cá nhân đứng bên ngoài tổ chức, thậm chí những đồng đảng của chính tổ chức, khi họ, những thành viên của tổ chức ngày càng nhận ra tính đểu giả của tham vọng quyền lực của các cá nhân đứng đầu tổ chức lợi dụng tư tưởng cho tham vọng cá nhân đó.
Kẻ nghiện ma túy hay nghiện lạc thú của tư tưởng liệu có gì khác biệt từ hành vi cho đến lời nói không?. giữa họ có hoàn toàn giống nhau không? Có tí khác biệt nào về cơ bản không? chắc chắn hai thứ nghiện này hoàn toàn giống nhau về hình thức, hoàn toàn giống nhau về bản chất đến từng sắc na nhỏ nhất. Chúng ta giống nhau là làm mọi cách để thỏa mãn cơn nghiện, và vì thế không từ nan bất kỳ thủ đoạn nào, từ mềm dẽo thuyết phục, cho đến lừa đảo, và cuối cùng là dùng bạo lực để chiếm đoạt, sai khiến,... Và điều cực kỳ nguy hiểm ở chúng ta là bằng mọi giá phải tạo dựng cơ sở nguồn lực để cung cấp và thỏa mãn cơn nghiện lâu dài, như việc hình thành các tổ chức Mafia, hay mafia nhà nước. Tạo nên một xã hội thiếu minh bạch, đầy dồn nén cực đoan, đầy rẫy những bất công, tham nhũng trở thành căn bệnh ung thư vào thời kỳ cuối chỉ chờ sự cáo chung tất yếu của quy luật thời gian, sự phân hóa giàu nghèo khủng khiếp, một xã hội đồng thuận giả tạo,...Dựa trên những khẩu hiệu tuyên truyền, lòng quyết tâm, sự nghiêm khắc, sự áp đặt duy ý chí của kẻ ngụy quân tử.
Chúng ta bị lạc thú của tư tưởng điều khiển và sai khiến là do chúng ta bị dục vọng của mâu thuẩn? Hay vì nguồn gốc mọi sự cái mà ta mong muốn trở thành? Chính những nguyên nhân trên là gốc rể và nguồn cội dấy sinh xung đột cho bất kỳ ai nghiện lạc thú của tư tưởng ? Bới chính cái tham vọng chiếm hữu và đạt đến cõi giới lý tưởng nào đó mà ta những kẻ nghiện lạc thú của tư tưởng đã trực tiếp tạo nên một môi trường xã hội mâu thuẩn khủng khiếp chăng?
Đáng buồn thay cho một xã hội bị cầm trịch và thống trị bởi những kẻ nghiện lạc thú của tư tưởng. Chính họ đang từng bước, từng bước hủy hoại và mục ruỗng từ bên trong do những mâu thuẩn nội tại phát sinh không ngừng nghỉ.  Và chúng ta những kẻ bị thống trị, giống như thể những miếng gân bò hầm bởi nồi áp suất khi hoàn tất, tất cả đều mềm nhũng và rệu rã từ trong cấu trúc của tế bào.



Thứ Bảy, 22 tháng 5, 2010

Chuyện bác Ni

 

Nhà bác Ni ngoài đầu ngõ có hai đứa con. Đứa lớn là trai, năm nay 17 tuổi, con Nấm là gái năm nay 16. Thiên hạ đồn ầm ĩ chuyện con Nấm và thằng Ni không phải là anh em ruột mà thực chất là anh em cùng mẹ khác cha. Nghe đâu bác Ni trai cũng có đôi lần bực tức về cái chuyện lăn loàn của bác Ni gái lắm nhưng cũng đành ngậm bồ hòn làm ngọt, bởi có làm lớn chuyện thì cũng hổ chàng xấu thiếp bỏ mẹ chứ chẳng chơi. Vã lại triều đình cũng đang vào vụ cân nhắc cán bộ, bác không thể ăn thua đủ với cái hạng con mụ vợ già chỉ tổ thiệt thân, ảnh hưởng đến sự nghiệp chính trị đang lên như diều nhờ tài nịnh hót.Thời buổi đồng tiền lên ngôi thế này thì có gì không mua được. Máu gái như nhà bác đây có hàng tá các em thơm như mít theo đuổi. Chuyện của mụ vợ và con Nấm biết đâu về sau lại hóa hay, hái hoa cả cum mà lị !?

Bác Ni nghe nói đâu làm một chức quan đầu tỉnh gì đó cũng bự chảng lắm, bằng chứng là cứ mỗi sáng sớm có một ô tô con sang vật vã đón bác đi làm. Sáng sáng nhà bác Ni cũng vận một bộ đồ đởm dáng sực nức mùi nước hoa lôm côm đắt tiền theo bác Ni lên xe mà thực chất là tiện thể ra chợ hú hí, bù khú cho vơi nỗi lòng với nhà bác Mãn nghe đâu cũng có chồng là một ông lớn gì gì đó ở hàng quan phụ mẫu đầu tỉnh.

Sau khi đưa bác Ni vào tỉnh đường, cậu phu xe đánh một vòng quày quả hướng về khu chợ, ghé cái hàng bún mắm nổi tiếng ở miệt này, nơi các bà vợ thuộc hàng Vơ det hay tụ tập, tán gẫu bàn tán chuyện cơ quan của chồng, chuyện ông nào về vườn sớm do táp phải miếng lớn nuốt không trôi, chuyện nhà nọ vừa tậu con xe hoành tráng nhất tỉnh thưởng cho cậu ấm vừa đỗ cái đại học quốc tế khỉ gió gì đó, chuyện tậu nhà miệt sài gòn cho cô chiêu, cậu ấm có chổ tá túc học hành, hay để cả nhà du lịch cuối tuần, chuyện tậu được miếng đất giá cả như cho không nhờ vào mác qui hoạch giải tỏa. Ồn ào nhất có lẽ chuyện của bà Ba bí thơ mới bị trung ương đề nghị thu hồi đâu hơn mẫu đất đang nuôi cá tra sinh lợi bạc tỉ hàng năm. Miếng đất này là của Huyện quan nào đó biếu không cho ông nhà nhờ lobby cái vụ lấy đất cù lao của dân đưa vào qui hoạch vùng nuôi cá tra nguyên liệu mà thực chất là chia chác nhau làm giàu bất chính....

Cứ y như rằng mỗi sáng ghé chổ này, bác Ni thấy bà ba bí thơ cứ càm ràm mãi chuyện bị trung ương thu hồi đất. Bà cứ chê ỏng, chê eo cái lão chồng chức tước to như thế mà không giử nỗi miếng đất xéo của bà, nào là phép vua thua lệ làng sao không cứ lờ mẹ nó đi có hơn không?- Của đi thay người chị ba à. Mất của còn chức tước là tốt rồi, có khối kẻ còn mất cả ghế nửa kìa. Còn ghế là còn có cơ hội- Bác Ni lên tiếng an ủi

-Chẳng phải của nã gì của mình mà tiếc bác ơi! Tôi lo là lo rồi đây không đủ tiền chu cấp cho thằng Lân nhà tôi. Không biết học hành gì mà mỗi tháng về nhà nã của bố mẹ hơn cả trăm triệu, nói là tiền học thêm, học bớt gì đó. Không khéo lại lô đề, gái gú gì đó giống thằng cha nó cũng nên?  

Hôm nay bà Mãn có vẻ hơi buồn chuyện cái Hoa nhà bà mới nứt mắt mà đã bày vẽ chuyện yêu đương theo lối Hàn Quốc, đến nỗi phải bụng mang dạ chữa. Bà Mãn tính cho nó qua Úc Đại Lợi du học, vừa là để tránh xa cái lũ đàn bà buôn chuyện ở xứ tỉnh lẽ này, vừa là để cái Hoa đẻ đái, kết hợp với việc cai nghiện ma túy, mà dạo gần đây thành mốt trong giới quý tộc cô chiêu cậu ấm?

Chuyện của bà Mãn có gì đó cùng nỗi lòng với bác Ni. Bác cũng muốn cho cái Nấm nhà bà đi du học. Dạo gần đây lão chồng dâm loàn cứ hay nhìn trộm cái Nấm thay đồ, bà lo chuyện lão chồng bà có gì với con Nấm thì chắc bà sẽ phải ân hận suốt đời. Bà thương cho cái Nấm, nó là kết quả của mối tình vụn dại đứt nối thời tuổi trẻ của bà. Hôm rồi bà có bóng gió với lão chuyện cho cái Nấm ra nước ngoài du học. Lão có vẻ không quan tâm và có ý đồ ngăn cản, để mặc bà làm sau thì làm, bà lo lắm. Ở với nhau mười mấy năm rồi, chẳng bao giờ lão đưa tiền cho bà, thành ra việc cái Nấm đi du học là không thể.

Cái Nấm ngày càng lớn, càng giống cái nhà anh Tửng khi xưa của lòng bà. Bà nguyền rủa cái ông chồng quan phụ mẫu đầu tỉnh mà đạo đức thì thua xa loài cầm thú. Cái mà ông cần chỉ là chuyện tiền nong, chức vụ và gái đẹp. Nghe đâu lão cũng có phòng nhì gì đó với một cô hát ả đào xinh như mộng, ả là cái máy đốt tiền của lão. Lão cũng dự định sau khi hươu vượn gì đó, lão sẽ khoắn ngay về với ả. Bỏ bà, một mụ già hư đốn và ẩn chứa một tội đồ ngoại tình. Lão chỉ thương mỗi thằng Ni, thằng bé giống lão như đúc ở cái tính tham ăn, vòi vĩnh. Một khi đã muốn chuyện chi là muốn cho bằng được, học hành thì cũng chẳng ra ngô khoai gì, tối ngày chỉ có mặt ở phòng game, chát chít, tóc thì nhuộm vàng hoe. Cái Nấm thì khác với anh nó hoàn toàn, Con bé kín đáo, hay lam hay làm, học hành giỏi giang, xinh đẹp, nhưng sợ “bố”, mỗi khi thấy bố về là lũi mất. Nó sợ lão bởi cái nhìn như đốt da thịt nó,…

Chuyện cũng dễ có chừng mười bảy năm rồi. Ngày ấy bà vừa sinh thằng Ni cũng tròn năm. Đêm nay như thường lệ, Nụ ở nhà một mình với thằng Ni, lão chồng của Nụ có thói quen vắng nhà thường xuyên. Hắn có thói quen này từ khi là một anh phụ việc nhờ có tài khéo nịnh nên được cất nhắc vào chức vụ to hơn. Có lẽ đêm nay hắn sẽ không về do bận phải lên giường với ả nào đó.

Đêm nay trời mưa to, gió hú ầm ỉ từng cơn, tiếng mưa rơi với tiếng gió hòa quyện cho Nụ cái cảm giác của tiếng gọi não lòng trong quá khứ của cuộc đời Nụ. Cuộc đời cái cô Nụ chất phát và đẹp nỗi tiếng nhất vùng xứ làng Đông ngày ấy,..Chợt Nụ nghe tiếng gõ cửa ngoài hiên. Thoạt đầu Nụ cứ tưởng là tiếng cành cây quất vào khung cửa. Càng lúc tiếng gõ càng dồn dập hơn. Nụ lên tiếng:

- Ai đó, mưa gió thế này có việc gì mà đến đây?

- Chị Nụ có phải không, tôi là Tửng con bà Đoại đây, Tửng ở làng Đông đây!

Nghe tên Tửng, Nụ vội vã bật đèn, mở cửa mời vị khách không mời mà đến cái đêm định mệnh này.

- Có việc gì cần kiếp mà anh đến đây vào giờ này, thôi cứ vào nhà thay quần áo đi, anh ướt hết rồi còn gì, nhanh lên kẻo cảm lạnh thì khốn. Vừa nói Nụ vừa kéo Tửng vào nhà, lấy bộ đồ đã lâu chồng chê không mặc đưa cho Tửng thay. Trong lúc chờ đợi Tửng tắm, nàng pha ấm trà. Trên giường thằng Ni vẫn đang say ngủ vì vừa mới xong cữ bú.

Nụ hồi tưởng lại cái làng Đông nghèo khó dạo nào, làng có con sông nhỏ chảy qua. Nụ nhớ ngày xưa nàng thường cùng lũ trẻ ra con sông này tắm. Trong đám trẻ con ngày ấy, Tửng là người có hoàn cảnh đáng thương hơn cả. Cậu ta lớn lên mà không biết bố ruột mình là ai. Tửng sinh ra trong thời chiến tranh sắp tàn cuộc, cái thời mà trai tráng làng phải tham gia cầm súng ở chiến trường. Để đổi lại bố mẹ ở nhà không phải chịu cảnh cắt suất khoán, sổ gạo, tên tuổi thì được vinh danh trên cái loa đầu làng. Bà Đoài một thiếu nữ nghễnh ngãng, dở hơi, không cha mẹ, sống ở cuối làng. Không biết bà ăn nằm với đứa nào mà có chữa cái anh Tửng bây giờ. Tửng tuy là đứa con hoang trong làng mà lũ trẻ hay gọi thế, nhưng bù lại rất thông minh và đẹp trai, học hành giỏi giang và rất có hiếu với mẹ. Tửng mến cái cô Nụ hiền dịu, không xúc phạm anh bao giờ. Trong nhà Nụ thỉnh thoảng có miếng ngon gì Nụ cũng giấu đem đến cho mẹ anh, một bà lão đáng thương. Trong đám trai làng ngày ấy thì Quát chồng nụ bây giờ là con nhà khá giả nhất làng. Bố Quát làm chủ nhiệm, mẹ là mậu dịch viên nên nhà Quát có của ăn của để. Quát cũng thầm để ý và muốn Nụ. Quát miệng mồm như tép nhảy lại giàu có nên khi tới tuổi cặp kê nhà Quát đem đồ qua sính lễ, bố mẹ Nụ nhận lời ngay. Ngày Nụ lấy chồng cô khóc không thành tiếng, cô thương anh Tửng nghèo khó nhưng sống có tình nghĩa, thương cho cái côi cút đơn côi của đời anh. Riêng Tửng thì ở miết trong nhà ba ngày uống rượu và ôm mặt khóc nức nở...

Tiếng cửa phòng tắm chợt mở kéo Nụ về với thực tại. Tửng bước ra từ nhà tắm. Dáng đàn ông mạnh mẽ và cuốn hút của chàng khơi dậy trong lòng Nụ cái cảm giác khát khao tình dục mà gần cả năm nay cái thằng chồng đổ đốn của nàng không màng tới dù chỉ một lần. Hai tâm hồn cô đơn và khắc khoải chợt nhận ra nhau muộn màng và đầy tiếc nuối. Giửa họ bây giờ không còn bất cứ giới hạn nào có thể ngăn cản. Cơn mưa xuân dường như nặng hạt hơn, như muốn đồng lõa với cả hai chuyện chăn gối. Nụ lao vào chàng như cơn lốc, cuồn cuộn như thác dữ, đổ ập xuống đời chàng, cuốn phăng cả hai trôi về vườn địa đàng, chỉ có mỗi hai người từ khi chúa tạo lập loài người. Khát khao có thật trong cuộc đời Nụ từ khí bị buộc ký thác đời mình cho lão Quát. Nụ chợt nhận ra sức mạnh của tình yêu mà bấy lâu nay nàng chưa từng nhận thấy bao giờ. Vòng tay ôm mạnh mẽ của Tửng tựa hồ chưa đủ sức mạnh để bóp nghẹt trái tim nàng, nụ hôn nóng bỏng của người thanh niên trai tráng chưa từng một lần được yêu, chưa một lần được ân ái mới kỳ diệu và lạc thú làm sao? Nụ như người chết khát giữa sa mạc nắng cháy ngập chìm trong ốc đảo trong xanh đầy nước. Bộ ngực căng tròn của một thiếu phụ nuôi con bằng sữa mẹ mới rực rở và thanh khiết kỳ lạ. Họ cuốn hút vào nhau như hai thỏi nam châm, tiếng rên khe khẻ của Nụ, tiếng hơi thở dồn dập của Tửng. Sự thoát tục của ái ân trên đỉnh yêu thương dường như không có bút mực nào tả xiết bằng chính người trong cuộc.

Thằng Ni vẫn say ngủ! Mưa vẫn cứ rơi mãi, rơi mãi như không muốn ngừng nghỉ. Mưa như là một đặc ân, một món quà của thượng đế dành riêng ban tặng cho hai người đêm nay. Đổi lại ngài ban tặng cho cái gã Quát chồng Nụ cái thứ rượu giả quái quỷ, khiến hắn sai bất tỉnh trên giường với một ả nào đó yêu tiền của hắn hơn yêu tình.

Cơn mưa rồi cũng dịu nhẹ, gió cũng thôi thét gào, tiếng rả rít từng chập của lũ ếch nhái, tiếng côn trùng thổn thức và tiếng lòng Nụ cũng thôi thét gào, hơi thở của Tửng cũng không còn dồn dập như tiếng thở của chú ngựa leo dốc. Họ quị vào nhau trong trạng thái bất tận của sự thỏa mãn. Nụ thì thào lên tiếng trước tiên:

- Có việc gì anh đến nhà em đêm nay vậy?

Tửng giờ như mới sực tỉnh, chợt bừng dậy nói một liên hồi, nói như tiếng lòng của kẻ bị bức bối vì bất công:

- Sau khi mẹ anh mất, phần thì Nụ cũng theo chồng về thị xã, tôi tình nguyện đi lính. Sau khi hết hạn nghĩa vụ trở về làng, xã có cấp cho miếng ruộng hai sào dân trong Làng chê. Miếng đất mà chắc Nụ còn nhớ ở rìa làng ấy. Mưa thì úng. Nắng thì nước không tới, đất thì lẫn nhiều sõi, đá. Trồng cây gì cũng phụ lòng người cả. Thôi thì thân phận bọt bèo cũng phải nhận cày cục kiếm cái ăn. Mỗi năm may ra lắm thì đủ tiền để nộp tô cho làng, còn lại là quanh năm khoai sắn. Nghĩ mình côi cút thế cũng đủ. Vừa rồi làng bảo miếng ruộng của mình nằm trong diện quy hoạch gì đó của công trình trọng điểm quốc gia, thuộc diện phải thu hồi không đền bù chi sất. Làng có kêu lên bồi thường đâu được ba tạ thóc.

Thấy việc thu hồi cho công trình của nhà nước mình cũng đành cắn răng chấp nhận. Nhưng thực tế không phải vậy. Dò la mới biết khu ruộng nhà mình bị thu hồi chỉ với mục đích mở đường vào cái nhà lão bí thơ nào đó, đánh hơi được làng Đông sẽ lên thành phố, lão mua trước để đón gió. Mình không chịu, phản ứng dữ lắm. Hôm rồi ngồi buồn uống rượu một mình chợt nhớ đến Nụ, mình nghĩ biết đâu nhà bác Ni làm lớn có thể giúp gì đó cho mình, ít ra cũng đổi được miếng ruộng khác để mà còn kế sinh nhai nữa chứ.

Nghe Tửng giãi bày tâm trạng Nụ như càng se sắc lại, Nụ thấy yêu chàng hơn, Nụ thương cho thân phận một con người thật thà sẽ không có chổ đứng trong cái xã hội nhiểu nhương này. Sống với chồng, nàng thừa hiểu những toan tính bẩn thỉu mà những người của cái gọi là đại diện cho dân ấy thật ra chỉ là một lũ đục khoét tàn bạo, không thua kém gì cái thời của Nam Cao, Ngô Tất Tố, Nếu không muốn nói về cái sự tinh vi khốn nạn hơn gấp nhiều lần? Cuối cùng cô lên tiếng:

- Anh tạm thời cứ về làng đi, việc của anh em sẽ nói lại với lão Quát xem sao. Dẫu gì cũng người cùng làng, em nghĩ lão sẽ giúp anh. Trời cũng sắp sáng rồi thôi anh về sớm đi. Kẻo hàng xóm dị nghị chuyện chúng mình. Tiễn Tửng ra ngõ mà lòng Nụ tan nát, bịnh rịnh không muốn chia tay. Nụ ước phải chi ngày ấy? Ngoài trời vẫn còn lất phất cơn mưa xuân, bóng chàng dần khuất. Nụ nhưlinh cảm đấy có lẽ là lần cuối cùng hai người gặp nhau!

Chiều nay lão Quát về sớm hơn thường lệ, mặt lão đăm đăm, nặng như chì. Nhìn tâm trạng lão Nụ cũng đoán có chuyện gì bất ổn trong cơ quan của lão. Sau khi cơm nước xong, Lựa lúc lão đang vui đùa với thằng Ni, Nụ hỏi lão có việc chi mà sao lão không được vui. Như được dịp trút cả nỗi lòng, lão mạt sát, mắng xa xả cái lũ dân làng Đông cản trở việc thu hồi đất đai. Mà theo lão thì chính cái tay Tửng con hoang là đầu têu trong vụ này. Đợt này ông sẽ cho chúng mày tù cả nút, tội chống người thi hành công vụ. lão nói sáng may lão sẽ về làng Đông xử lý vụ này. Vụ này mà xong đường quan lộ của lão sẽ rộng mở hơn.

Nụ như người chết đứng khi nghe lão Quát nói chính Tửng là người kích động dân chúng chống lại việc lấy đất mở đường vào nhà quan. Nụ biết việc này không thể khác khi mà chính lão Quát là người xử lý vụ này. Nụ còn lạ gì tính khí của lão, một khi đã muốn là trời muốn bất chấp đúng sai.

Quả không sai như những gì lão Quát nói, sau cái vụ về làng của lão, Tửng bị công an tỉnh bắt vì tội chống đối người thi hành công vụ, nghe đâu án kêu mười năm. Sau khi ra tù Tửng không về làng nữa mà lang bạt kỳ hồ đâu đó. Có lẽ chàng nghĩ Nụ đã đưa chàng vào vòng lao lý? Hay chàng không còn tin tưởng vào thứ công lý tình yêu mà Nụ giành cho chàng? Chàng có biết rằng giọt máu của chàng trong đêm mưa gió ấy giờ đây là đứa con gái nết na thùy mị của chàng không? Đứa con gái giờ là miếng mồi ngon trong con mắt dâm đảng và hãnh tiến của lão. Ước gì giờ này chàng thấu hiểu và nghe thấy được tiếng lòng của cô Nụ đang thổn thức vì bất lực.

Chàng ơi !