Thành phồ về chiều ửng lên một chút nắng vàng đầu thu như dãi lụa vàng mềm mại trải lên những con đường còn sũng nước một ngày mưa! Góc phố nhỏ buồn hiu ở"trọ" một quán cà phê cùng một ông lão trông xe già nua thường trực ngày nắng hay mưa, ngồi im lặng nhẫn nại dưới tán dù.
Thành thông lệ, cứ tầm sau bốn giờ chiều nhạt nắng, một xe cháo bình dân xuất hiện đúng như tiếng chuông nhà thờ điểm, chầm chậm đến đây đãi lòng những thực khách lao động nghèo với tô cháo vài miếng phèo nhạt, ít huyết heo, vài cọng giá, miếng hành xanh xanh hòa quyện chút ớt băm trong cái thứ nước cháo lòng lõng bõng ngập một nỗi buồn tha phương cùng với thân phận muôn kiếp đầy sợ hãi tin tức nội tạng thối thi thoảng rêu rao trên mặt báo, nay nằm phỉnh phờ trong bát cháo lòng? Bất chấp mọi thứ, người nghèo cần quái gì cái thứ thông tin quí tộc ấy? Cái chính là làm ấm lòng một chiều mưa cơ hàn sau ngày lao động mệt nhoài trong công xưởng, nắng gió và bụi công trường!
Ngay cạnh chổ công ty có một ả chó đốm rất hiền. Ngày công ty dọn về đó, ả chỉ là một cô cún nhỏ nhắn, thân thiện với hàng xóm. Cô ả thuộc sở hữu của những người làm cửa sắt thuê kế bên văn phòng công ty. Nay cô ả vừa mới đẻ một đám nheo nhóc. Cái ăn của ả có lẽ cũng vất vả theo. Ngày trước khi thì con gái, trông nó béo tròn. Từ khi làm mẹ trông cô ả ốm đi thấy rõ. Thường thấy ả cứ lang thang khắp phố để cải thiện thêm chút dinh dưỡng về nuôi lũ con háo đói tròn trùng trục, chờ mẹ về thi nhau hùng hục húc vào bầu ngực teo tóp.
Chiều nay xe cháo đến, như mọi khi con chó cứ theo bước chân người bán cháo. Hễ ông ấy mang tô cháu đến đâu là cô nàng theo đến đó, kiên nhẫn đợi thực khách xơi xong và để cái tô xuống vỉa hè. Ngay lập tức nó làm sạch những gì còn đọng lại. Cứ thế nó liên tục làm cái việc ít ỏi ấy trong im lặng và không cạnh tranh với bất cứ con chó nào trong cái xóm Cầu Kinh giàu có này, mấy khi ra đường lang thang kiếm sống như phận nó!?
Hình ảnh con chó nằm phục kiên nhẫn chờ đợi đến phiên mình mà nao lòng cho phận nó trong cái xã hội đồn mạt đến đớn hèn của phận người.
Con chó trong cái bản năng sinh tồn bất biến của nó, kiên nhẫn tìm kiếm xục xạo từng mảnh vụn thức ăn thừa để nuôi đàn con. Nếu may mắn có đủ thức ăn, thức ăn đó biến thành dòng sữa. Còn không, từng chút thịt còm, ít máu mũ,...của người mẹ sẽ biến thành dòng sữa bòn rút đi từng lúc, từng lúc tấm thân gầy!
Con chó cái chờ đợi nhưng chẳng hề sợ hãi sau một ngày nhọc nhằn. Con người chúng ta cũng chờ đợi, chờ đợi từng ngày trôi qua trong sợ hãi và ngục tù. Chúng ta chờ đợi cuộc đời mình vào cõi chết mà vẫn chịu kiếp xiềng xích và nô lệ tư tưởng. Chúng ta cứ thế mãi chờ đợi kẻ thống trị trong một ngày đẹp trời nào đó rũ lòng từ bi ban cho chút ơn huệ của tự do, ơn huệ tự quyết đời mình. Tất cả lũ chúng ta cùng nhau chờ đợi ngoài cánh cửa thiên đường, nơi có những gã tai to mặt lớn phì nộn và nung nút thịt của đôi má phính, chờ đợi những đôi mắt ti hí lim dim sau làn kính lão. Mọi động thái của nghị quyết, nghị định nhấn nhá từng câu chữ, sửa đổi vài ba điều của thứ luật lệ nhà tù, tuồng như một ít cháo lòng rơi ra từ tô cháo chó ven đường và khi ấy lũ chúng ta hả hê, cười cợt thi nhau ngợi khen sự sáng suốt, lòng vị tha. Hạnh phúc lớn dần theo năm tháng của đợi chờ ấy là khi một gã nào đó ngấy tô cháo, vội đặt nó ở vỉa hè-ngạch cửa thiên đường. Cái lưỡi dài đói khác liếm sâu sau vạch cửa khiến ta mụ mị rằng đang trong tầm với của mỹ từ. Niềm "vui sống"nhỏ nhoi và ích kỷ ấy là khi con chó cái chưa làm mẹ.
Sự cam tâm chờ đợi u hoài trong tuyệt vọng của chúng ta, để rồi ta nghe tiếng thở dài của người tù chờ đợi sau song sắt hàng năm trời vì nói lên tiếng lòng của tự do, xóa bỏ thù hận, sự ích kỷ tham lam như căn bệnh trầm kha thâm căn cố đế ngự chiếm trong những cái đầu tham vọng làm kẻ vĩ cuồng, vị cứu tinh, kẻ dẫn dắt, người truyền đạt bí tích bằng tư tưởng bởi cái kinh nghiệm chết chóc?
Con chó người trong chúng ta chờ đợi gì trong xã hội lộng giả thành chân khốn kiếp ngập tràn mỹ từ ngu ngơ ấy? Chúng ta phải chăng chờ đợi lũ con cái lớn lên trong dối trá và tù ngục hằng thế hệ nối tiếp như một truyền thống sợ hãi tổ tông? Chúng ta chờ đợi để chấm dứt sợ hãi hay hành động chấm dứt sợ hãi? Còn tiếp tục chờ đợi trong sợ hãi là còn thấy:
-Ai đó chờ đợi ơn mưa móc vì cam tâm làm kẻ trung thành bảo vệ chế độ và những tên chủ soái đốn mạt.
-Ai đó chờ đợi vì vui được kiếm ăn và làm giàu bẩn thỉu trên xương máu đồng loại.
-Các quan chức chờ đợi để thỏa mãn sự làm giàu và tận hưởng thú vui vật chất nhờ sự san sẻ quyền lực thống trị.
-Lũ chúng ta-con chó cái và đàn con nheo nhóc chờ liếm tô cháo của lũ người cặn bã với tấm lòng vị tha của sa tăng!
-Một chiều mưa sụt sùi tất cả cùng gác mõm chờ đợi điều tuyệt vọng của chút nắng vàng như con chó cái chờ chiều nay bên xe cháo lòng!
18 nhận xét:
Anh share nhé :)
Minh cung dang tha phuong cau thuc day...
Khong bo dau duoc cho khong phai bat chuoc chac ca bi dao nha...
Thật cảm động đến xót xa... Bài viết cũng... va mạnh lắm đó.
Chac gi con Nguoi hon con cho
Dac diem cua xa hoi Vnam la hen, thong Tri boi Bon Nguoi gia, lac hau, cho Thoi
Con cho con hon con Nguoi vi con cho Khong gia doi
Mính đói bỏ mẹ mà đôi khi cứ làm như từ tốn lắm. Con chó thì cứ thể hiện bản năng thật thà!
Thanks bác!
Vô tình một chiều vẩn vơ ngoài hiên lão ơi!
Tính phá rừng Ban Mê Thuộc hay sao mà thấy lão lên ấy hoài vậy?
Xem ra chackadao da suy bung ta ra bung nguoi, cu nghi bung minh day cuc thoi thi nguoi ta cung day cuc thoi...
Chat thai thi ai khong co, nhung co the nguoi ngoa san sinh chat thai con bao nhieu hoat dong tu chat xam boi tri tue minh man...
Roi cai ac se bi dao thai theo guong quay lich su, theo tien bo nhan quyen...
Dang o Ban me nen phai online bang dien thoi hay sao vay? Mot minh cha chackadao tui muon xiu gio toi ong chac die wa:))))) Ha ha ha....
Bình đẳng tính cũng là Phật tính.
Đôi khi so sánh, chửi rủa người như chó nghe chua chát, nhưng đôi lúc lại là xúc phạm chó, bởi có lúc người còn kém con chó!
Nhìn con chó bên vỉa hè mà ngẫm ra phận mình! Đau đớn thật!
Nhưng con chó bạn tả vẫn còn phúc hơn khối con chó khác, vì cái xóm nó ở không có bọn bắt trộm chó, cướp chó ( chí ít là nó cũng được làm mẹ mà chưa phải vào nồi). Chứ thứ người ngợm mà nhìn vào cái gì cũng nghĩ đến phải đớp hít bằng được thì nó tràn giang trong xứ này.
Hình ảnh con chó thật đáng thương!
Chất thải thì ai không có, nhưng cơ thể người ngoài sản sinh chất thải còn bao nhiêu hoạt động từ chất xám bởi trí tuệ minh mẩn...
Con chó này còn có chỗ để chực xương, chớ nhiều con cũng là chó mà đói đến phải canh... người i. chực phân... :(((
Bắt chước... :))
It is very sad. Is it the sight that Vietnam and Vietnamese are on the path to erase their exit independently on this world? Are they deserve that? I still do not known, to me, it is very hurt to think about it.
Nhà cũ bị nó delete rồi, nhà mới nè nhe :)
PS: sao hông post cái video clip đó lên cho bà con thưởng lãm!
Đăng nhận xét